Chương 30: Không ai được cản ta, hôm nay ta phải đắp chết tên hỗn đản này!

Trúng… trúng độc?

Trong đầu Tô Miểu đột nhiên lóe lên một suy đoán rất tệ, chẳng lẽ hắn… bị rắn cắn?

Lúc nãy nàng hoàn toàn không nghĩ theo hướng đó, bởi vì con rắn nhỏ kia không phải loại động vật ngu ngốc không có linh tính.

Nó tuyệt đối không vô cớ cắn hắn.

Vậy rốt cuộc là vì sao?

Lúc nãy xảy ra chuyện gì mà nàng không biết?

Tô Miểu thật sự nghi ngờ bản thân bị mất trí nhớ.

Nhìn vào đôi mắt đen thẳm của hắn, nàng cắn môi:

“Thần thϊếp đi gọi thái y!”

Tốt nhất là tìm được con rắn nhỏ để trích lấy nọc, chính là thứ nàng sáng sớm đã bán cho Trục Nguyệt.

Nhưng nàng còn chưa kịp đứng dậy, cánh tay đã bị hắn nắm lấy.

Lực không mạnh, so với mấy lần hắn từng bóp nàng mạnh bạo trước đó thì có thể gọi là… dịu dàng.

Chỉ là ánh mắt hắn vẫn rất khó coi.

Môi lạnh lùng nhả ra ba chữ:

“Không được đi.”

Hả?

Tô Miểu tưởng mình nghe lầm:

“Người nói gì?”

“Trẫm nói, không được đi.”

“Nhưng mà người trúng độc mà!”

Nàng trừng mắt không tin nổi.

“Ta cũng không biết giải độc, người không gọi thái y chẳng phải là tự tìm chết sao?”

Nàng thật sự bắt đầu nghi ngờ có phải hắn muốn chết để kéo nàng chôn theo không.

“…”

Mi mắt Đế Bắc Vũ giật hai cái.

Hắn nhắm mắt, cố bỏ qua giọng nói “không lớn không nhỏ” của nàng, rồi mở mắt nhìn nàng chăm chăm:

“Tô Miểu. Lúc ấy là ngươi ôm chặt trẫm không chịu buông, nên trẫm mới bị rắn cắn.”

Tô Miểu ngơ ngác:

“Cho… cho nên?”

Tuy hắn nói không sai, nhưng lúc này hắn nên quan tâm cái mạng của mình trước chứ?

Hắn nói thêm.

“Hơn nữa, đây là địa bàn của ngươi.”

“...Đúng, không sai.”

Nàng cắn môi, khó nói hết lời:

“Cho nên ngài… không phải là… yêu ta đến mức muốn chết chung chứ?”

Đế Bắc Vũ nheo mắt lại, đường nét quai hàm căng chặt.

Trước khi nàng nói thêm câu gì càng vô lễ hơn, hắn lạnh giọng:

“Cho nên, ngươi đến hút độc.”

…Hả?

Tô Miểu hét lên:

“Cái gì cơ?”

Đến mức này mà không phải nàng có vấn đề thì chính là hắn có vấn đề.

Tốt đẹp không tìm thái y, lại bắt một người bình thường như nàng đi hút độc rắn?

Nam nhân này điên rồi!

Đế Bắc Vũ nhắm mắt:

“Trẫm không muốn nói lần thứ hai.”

Tô Miểu:

“…”

Nàng thật sự muốn phát điên.

Chẳng lẽ ông trời thấy nàng hôm nay đào hố hắn nên giờ hố ngược lại nàng?

Nhưng trời đất chứng giám, nàng chỉ muốn sống dễ thở hơn một chút, chẳng qua dám ăn có hai miếng thôi mà…

Tô Miểu cau mày suy nghĩ, bỗng nhớ ra điều gì:

“Có phải… không thể để người khác biết ngài trúng độc đúng không?”

Nàng thăm dò.

“Nếu vậy, thần thϊếp có thể tự đi Thái Y Viện, tìm một vị thái y mà ngài tin được.”

“Không phải.”

“Vậy thì…”

“Tô Miểu, ngươi nói nhảm thêm một câu nữa thử xem.”

"…”

Aaaa!!!

Trong lòng Tô Miểu gào thét.

Nàng túm lấy cái chăn trên người hắn, nghiến răng bóp mạnh.

Không ai được cản nàng, hôm nay nàng muốn đắp chết tên hỗn đản này!

Ngay lúc nàng đang điên tiết, Đế Bắc Vũ lại mở mắt…

Hai ánh mắt chạm nhau.

Tô Miểu khựng lại, chột dạ liếc hắn rồi buột miệng:

“Ngài lạnh à?”

Đế Bắc Vũ mặt không cảm xúc.

Tô Miểu cắn môi:

“Ờ… đệm chăn ở lãnh cung hình như hơi mỏng… thần thϊếp đắp thêm cho ngài, kẻo ngài bị lạnh. Ngài thấy… được không?”