Tô Miểu khẽ thở phào.
Xem ra người này vẫn còn biết nói lý đôi chút.
Nàng chỉnh lại quần áo, chậm rãi quay người, cố giữ vẻ cười dịu dàng e lệ.
“Ngươi…”
Chữ đầu vừa thoát khỏi miệng, nàng đã thấy sắc mặt người đối diện bỗng tối sầm lại.
Nụ cười của Tô Miểu lập tức cứng đờ.
Trước mắt nàng là dáng người thẳng tắp, cao gầy, gương mặt tuấn tú nét nào ra nét nấy, mày mắt sâu thẳm, sống mũi thẳng, môi mỏng, từng đường nét đều sắc sảo như được tạc thành.
Ngay cả dáng đứng cũng đẹp đến mức khiến người ta tức điên.
Nhưng lúc này đây, ánh mắt của hắn khiến nàng chẳng còn tâm tư ngắm nghía, trong đầu chỉ lờ mờ nổi lên một dự cảm chẳng lành.
Nàng căng da đầu gượng nói cho hết câu:
“Có chuyện gì sao?”
“Tô Miểu?”
Đôi mắt phượng đen láy của nam nhân nhìn chằm chằm nàng không chớp, trong đáy mắt như bừng lên một ngọn lửa lạnh lẽo:
“Sao ngươi lại ở đây?”
“A…”
Nàng gãi đầu xấu hổ.
“Thì ra là… người quen ha.”
“Ngươi nói cái gì?”
Ngay từ đầu Đế Bắc Vũ đã cảm thấy nàng lén la lén lút rất đáng ngờ.
Nhìn thấy hắn mà không hành lễ, cũng chẳng có phản ứng nào khác.
Giờ nghe nàng nói vậy, hắn càng thêm chắc chắn ý nàng là… không biết hắn?
Ha.
Một tiếng cười lạnh bật khỏi cổ họng hắn.
Muốn giả vờ cũng chọn kiểu cho hợp, nàng lại bày đặt giả mất trí nhớ!
Tô Miểu cảm thấy người quen này rõ ràng không thuộc loại bạn bè cho lắm, ánh mắt nhìn nàng cứ như có thù không đội trời chung.
Nàng liếʍ môi.
“Là thế này, đại huynh… ta ấy… chẳng phải trước đó treo cổ sao? Tỉnh lại thì chẳng nhớ gì trước kia nữa, cho nên… ngươi là ai vậy?”
Đại huynh?
Hắn là ai?
Sắc mặt vốn đã khó coi của Đế Bắc Vũ càng đen kịt hơn:
“Tô Miểu, ngươi bớt giả thần giả quỷ cho trẫm!”
Chậc.
Tô Miểu bĩu môi.
Câu này nàng chẳng thích nghe chút nào.
Giả thần giả quỷ cái gì chứ?
Nàng trước kia chuyên bắt ma, chứ không rảnh đi bày trò vớ vẩn!
Nụ cười trên mặt nàng nhạt xuống:
“Ta nói này, ta đã bảo là không nhớ gì trước kia, ngươi cứ phải lôi mấy chuyện nhỏ nhặt ra tính toán với ta sao?”
Nàng vỗ vai hắn một cái, chẳng chút khách khí:
“Đường đường là nam nhân, bụng dạ sao nhỏ hơn cả ta vậy?”
Mi mắt Đế Bắc Vũ giật giật mấy cái.
Nhìn cánh tay nàng đặt trên vai mình, sắc mặt hắn xanh mét.
Bốp!
Hắn hất mạnh bàn tay ấy xuống.
Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai dám nói với hắn kiểu đó.
Giờ nữ nhân này chẳng những nói năng hỗn xược, còn dám động tay động chân lên người hắ, đúng là gan hùm mật gấu!
“Cho dù ngươi không nhớ gì trước kia, ai cho phép ngươi rời khỏi lãnh cung?”
Lời lạnh như băng quất thẳng vào mặt nàng khiến Tô Miểu sững lại.
Nàng cũng đâu muốn!