Chương 29: Sao ngài lúc nào cũng đo lòng người ta bằng dạ kẻ tiểu nhân vậy?

Tim Tô Miểu hụt một nhịp, nhất thời không biết phải giải thích thế nào.

Nhưng rất nhanh nàng nhận ra… hình như chẳng cần nàng giải thích.

Sắc mặt người nam nhân trước mặt tối sầm lại, thân thể bỗng lảo đảo, rồi ngay trước mắt nàng ngã thẳng xuống!

Tô Miểu giật mình:

“Hoàng thượng!”

Chuyện gì xảy ra thế?

Không kịp nghĩ, nàng vội lao tới.

Thân hình cao lớn của hắn đổ ập lên người nàng.

Tô Miểu lập tức đỡ lấy, nắm chặt cánh tay hắn, hơi dùng sức, cố giải cứu con rắn nhỏ đang thoi thóp trong tay hắn ra ngoài.

Con rắn nhỏ “bịch” một tiếng rơi xuống đất, cứng đờ y như cái xác.

Xác nhận nó chưa chết, Tô Miểu cũng chẳng rảnh để ý đến nó nữa.

Giờ trên người nàng là cả một người nam nhân trưởng thành.

Dù Đế Bắc Vũ có gầy đi thì cũng vẫn là nam nhân, nặng như thế đè xuống, Tô Miểu suýt nữa đứng không vững.

“Đứng ngây ra đó làm gì?”

Bên tai bỗng vang lên tiếng nói khàn khàn.

Tô Miểu giật bắn:

“A?”

Hắn… không hôn mê?

Vậy nãy giờ nàng véo tay hắn, không biết hắn có cảm nhận được không…

Tô Miểu vội liếc mắt ra hiệu cho con rắn, bảo nó mau chạy.

Con rắn đang giả chết từ từ cuộn người lại thành một cục, rồi nhân lúc Đế Bắc Vũ không chú ý, lập tức trườn nhanh ra khỏi căn phòng mục nát lọt gió.

“Hoàng thượng, người sao rồi?”

Nàng muốn khóc mà chẳng khóc nổi.

“Nếu trẫm có chuyện gì, ngươi cũng đừng hòng chạy.”

Giọng hắn lạnh buốt, đe dọa rõ ràng.

“…”

Tô Miểu vốn đã căng thẳng, người nam nhân này còn dọa thêm.

Nàng càng tái mặt:

“Vậy… hay là… lúc người còn tỉnh táo, để thần thϊếp đi gọi Lâm công công, bảo hắn đưa người đi ngay?”

Đế Bắc Vũ:

“…”

Cái đồ nữ nhân chết tiệt này!

Tô Miểu không nhận ra vẻ mặt hắn vừa trầm xuống.

Chờ mãi không thấy hắn đáp, nàng còn nói thêm:

“Nếu không, người chỉ cần nói rõ, chứng minh việc này không liên quan đến thần thϊếp cũng được mà.”

“Tô Miểu!”

Nàng không hiểu sao một người còn đứng không vững như hắn lại có sức hét lớn đến vậy, làm nàng giật thót.

Tô Miểu ngơ ngác nhìn hắn.

Đế Bắc Vũ đối diện gương mặt mơ hồ, vô tội, thậm chí hơi tủi thân của nàng, suýt chút nữa tức đến bật cười.

Đây chẳng phải là người ngày thường nói thương hắn, lúc bình yên thì ôm ôm ấp ấp làm nũng đủ kiểu, nhưng hễ có chuyện lại chẳng buồn quan tâm sống chết của hắn, chỉ lo giữ mình hay sao?

“Ngươi tốt nhất cầu cho trẫm bình an.”

Đế Bắc Vũ nghiêng đầu dựa lên vai nàng, tư thế mập mờ vô cùng, nhưng giọng thì lạnh như băng, từng chữ rít ra:

“Nếu không... trẫm sẽ ban cho ngươi một ân huệ, đưa ngươi vào lăng chôn cùng trẫm.”

“…”

Mắt Tô Miểu trợn tròn.

Ân huệ cái quỷ gì!

Nhưng hơi thở nóng của hắn phả lên cổ nàng khiến cả người nàng ngứa ngáy không tự nhiên được.

Cơn tức chẳng giữ lâu, liền bị cảm giác xấu hổ kỳ quái xua đi.

Nàng cắn răng lẩm bẩm:

“Thần thϊếp đương nhiên mong hoàng thượng bình an. Người sao cứ nghĩ thần thϊếp có bụng dạ xấu xa vậy chứ?”

Đế Bắc Vũ:

“…”

Hai người im lặng một lúc.

Tô Miểu âm thầm trợn trắng mắt, phải dùng hết sức mới dìu được hắn đến mép giường, đỡ hắn nằm xuống.

Nhưng vừa thấy rõ sắc mặt hắn, nàng lạnh sống lưng.

Môi Đế Bắc Vũ đã dần tím tái, mặt đen lại rõ ràng là trúng độc!