Tô Miểu sững người.
Hối hận?
Nàng nghĩ một lúc mới phản ứng được hắn đang hỏi về lý do nàng bị đẩy vào lãnh cung trước kia…
Nụ cười trên môi Tô Miểu nhạt dần, giọng cũng nhẹ xuống:
“Nếu thϊếp nói hối hận… Hoàng thượng sẽ tin sao?”
Nàng nhìn thẳng hắn, hiếm khi không né tránh ánh mắt ấy:
“Với một người như thϊếp bây giờ, vì chuyện đó mà bị đày vào lãnh cung, ngày ngày ăn chẳng đủ, mặc chẳng ấm, đến tự do còn không có… tất nhiên là phải hối hận rồi. Nhưng thϊếp chẳng nhớ gì cả. Lời ‘hối hận’ từ miệng thϊếp… có khiến Hoàng thượng vừa ý không?”
Hắn muốn nghe hối hận… hay muốn nàng quỳ khóc trước mặt hắn, nức nở tự nhận sai?
Dù sao thì chuyện phi tử ôm thị vệ, còn nói đó là điều mình đã muốn từ lâu… đúng là mất mặt hoàng đế thật.
“À.”
Đế Bắc Vũ hừ một tiếng đầy ẩn ý, ánh mắt nặng nề:
“Mất trí nhớ, nhưng đầu óc xem ra đã hoạt động lại rồi.”
Khóe môi Tô Miểu giật nhẹ:
“Ta có thể hiểu câu đó là người đang khen ta không?”
Đế Bắc Vũ không đáp, nhấc chân định đi tiếp vào phòng.
Tô Miểu lập tức nheo mắt, không nghĩ ngợi liền đưa tay túm hắn từ phía sau.
“Lại gì nữa đây?”
Đế Bắc Vũ cau mày, giọng đầy khó chịu.
Hắn liếc xuống bàn tay nàng đang nắm lấy hắn, thái dương giật mạnh:
“Tô Miểu, ngươi học ở đâu cái thói xấu này hả? Ai cho ngươi lá gan cả ngày động tay động chân với trẫm?”
“Thì… chẳng phải do người sao?”
Tô Miểu cắn môi, làm bộ ngượng ngùng:
“Nếu không phải người rộng lòng bỏ qua, thần thϊếp đâu dám như vậy.”
Đế Bắc Vũ:
“…”
Hắn dung túng nàng lúc nào để nàng thành ra to gan như thế?!
“Buông ra. Cút ra chỗ khác.”
Hắn lạnh lùng liếc nàng.
“Đừng để trẫm phải tự tay ném ngươi ra ngoài.”
Trời đất chứng giám, Tô Miểu một chút cũng không muốn bị ném ra thật.
Nhưng giờ quan trọng hơn chuyện đó, chính là không thể để hắn bước vào phòng!
Nên nàng nhìn hắn, quả quyết lắc đầu:
“Thần thϊếp không muốn.”
Nữ nhân này… dám nói “không muốn” với hắn?
Sắc mặt Đế Bắc Vũ tối lại ngay lập tức:
“Xem ra trẫm đối với ngươi thật sự quá tốt rồi.”
Hắn bất ngờ nắm chặt lấy cánh tay nàng, chỉ còn một giây nữa là sẽ hất nàng đi.
Tô Miểu thấy tình hình không ổn, vội lao cả người về phía hắn:
“Đừng…!”
“Tô Miểu!”
Giọng nam nhân trầm xuống:
“Trong phòng ngươi giấu cái gì không dám để người khác thấy? Ngươi ngăn trẫm hết lần này đến lần khác là để che cái gì?”
Tô Miểu vội lắc đầu:
“Chỉ là cái phòng rách nát này, có thể giấu được thứ gì không dám thấy à?”
Nàng tỏ vẻ tủi thân.
“Thần thϊếp cũng chỉ nghĩ cho người… không nỡ để thân thể cao quý của Hoàng thượng bước vào nơi dơ bẩn thế này…”
Đế Bắc Vũ bật cười lạnh.
Ngay sau đó, trước mắt hắn bỗng hiện ra một bóng xanh nhạt.
Tô Miểu còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì xảy ra, thân mình đã bị hắn ném thẳng ra, đập vào khung cửa.
Khi nàng hoàn hồn lại, chỉ thấy trong tay nam nhân đang nắm chặt… một con rắn xanh.
Khuôn mặt hắn tối sầm, như sắp nổi bão.
Tiểu… Tiểu Lục?
Tô Miểu hoảng hốt:
“Hoàng thượng!”
Nếu không phải tiếng gọi ấy, có lẽ Đế Bắc Vũ đã bóp chết con rắn ngay lập tức.
Ai mà ngờ trong cái nơi quỷ quái như lãnh cung lại có rắn chứ?
“Đừng nói với trẫm… thứ đồ chơi này là ngươi nuôi?”
Giọng hắn lạnh ngắt, nguy hiểm lộ rõ.
“…”
Lúc này dĩ nhiên nàng không thể nhận!
Vấn đề là dù nàng có nhận hay không… làm sao để cứu Tiểu Lục thoát khỏi tay hắn đây?