Chương 26: Tô Miểu, nàng đúng là to gan thật

Nàng ta khẽ nói, giọng buồn bã:

“Hoàng thượng giận quá nên mới không giữ thể diện cho lão gia, đẩy người vào lãnh cung…”

Tô Miểu sững người.

Những lời Trục Nguyệt nói giống hệt những gì Đế Bắc Vũ bảo tối qua.

Vậy chẳng phải người nam nhân kia không hãm hại nàng, mà là… nàng thật sự đã làm vậy sao?

“Vậy rốt cuộc ta thích ai?”

Nàng lầm bầm, hoang mang cực độ.

“Đương nhiên là Hoàng thượng!”

Trục Nguyệt kích động nói.

“Nô tì tuy không rõ người hôm đó bị gì, nhưng nô tì theo người từ nhỏ, nhìn quen quá rồi. Trong lòng người, vẫn luôn là Hoàng thượng!”

“A…”

Vậy là… có người định hãm hại nàng thật sao?

Nhưng Đế Bắc Vũ lại nói lúc đó nàng rất tỉnh táo, những lời kia đều do chính miệng nàng nói ra.

Vậy thì hãm hại chỗ nào?

Chẳng lẽ…

Sắc mặt Tô Miểu hơi đổi, nàng khẽ khoát tay:

“Được rồi, ngươi đi nấu canh đi.”

“Vâng.”

Trục Nguyệt do dự một chút rồi nhỏ giọng an ủi:

“Nương nương đừng buồn. Giờ Hoàng thượng còn đến thăm người, chứng tỏ trong lòng vẫn có người. Chỉ cần người nắm lấy cơ hội, chắc chắn có thể ra khỏi lãnh cung và được sủng ái lại.”

Tô Miểu khẽ hạ mắt xuống, khóe môi hiện lên nụ cười không rõ ý:

“Được, ta nhất định sẽ ra ngoài.”

Chuyện gì khác thường thì chắc chắn có lý do.

Sự thật sớm muộn cũng sẽ rõ.

Giờ nguyên chủ của thân thể này đã chết.

Vậy chân tướng, để nàng làm sáng tỏ lại.



Trục Nguyệt nhanh chóng nấu xong một nồi “canh cỏ khô” kỳ quái, đem tới cho Tô Miểu xem.

Nước canh trong veo, lơ lửng vài nhánh cỏ…

Tô Miểu nhìn mà khó nói thành lời.

Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng thị vệ quỳ xuống đồng loạt hành lễ.

Tuy người kia chưa xuất hiện, nhưng khí thế đã tới trước.

Không nhìn, nàng cũng biết là ai đến.

Vì vậy, trong ánh mắt kinh ngạc của Trục Nguyệt, Tô Miểu cắn răng, cầm bát canh cỏ khô lên, múc một muỗng, chậm rãi đưa đến miệng…

Trục Nguyệt tròn mắt hét lên.

“Nương nương!”

“Tới mức nào đâu mà hét?”

Tô Miểu chua chát.

“Chỗ này mà có cỏ để ăn đã là tốt rồi.”

“Nhưng mà…”

Rõ ràng chúng ta còn có thịt mà!

Trục Nguyệt chưa kịp nói hết, Tô Miểu đã cắt ngang:

“Ngươi định nói để báo Hoàng thượng?”

Bóng người vừa bước vào sân liền khựng lại một chút, dừng ở sau lưng nàng, không xa không gần.

Tô Miểu bật cười khổ:

“Ngươi tưởng ta không muốn nói sao? Nhưng giờ hoàng thượng chán ghét ta như thế, ta còn đi làm phiền người vì chuyện nhỏ này được à? Huống chi…”

Nàng cúi mi, vẻ mặt càng buồn lặng.

“Với mức độ chán ghét của người, chắc thấy ta ăn cái này… còn mừng ấy chứ.”

Trục Nguyệt:

“…”

Trục Nguyệt sợ ngây người, hoàn toàn không biết phải nói gì.

Nàng ta cũng chẳng hiểu nương nương đang nói cái gì nữa!

Hơn nữa… Hoàng thượng đang đứng ngay sau lưng nàng đấy!

“Nương nương…”

Trục Nguyệt muốn khóc rồi.

Vừa định nhắc, bóng người khoác long bào đã bước tới, cười lạnh:

“Tô Miểu, ngươi gan to lắm. Dám sau lưng mắng trẫm?”

Tô Miểu giật mình, ngón tay run lên.

Chiếc thìa rơi xuống đất, kêu một tiếng lanh lảnh.

Nàng như sực tỉnh, xoay người lại, ánh mắt đầy tiếc nuối nhìn chiếc thìa dưới đất và bát canh bị nghiêng đổ một chút.

Một lúc sau, nàng mới cúi người hành lễ, cắn môi nói:

“Thần thϊếp tham kiến Hoàng thượng… thần thϊếp tội đáng chết, không biết Hoàng thượng giá lâm.”

Đế Bắc Vũ nhìn nàng tỏ vẻ xót xa thật sự, như thể đổ xuống đất không phải muỗng canh cỏ khô mà là bào ngư vi cá.

Nhưng dù có là sơn hào hải vị, nàng là tiểu thư nhà Thừa tướng, thứ gì chưa từng ăn?

Sao lại lộ vẻ đau lòng đến vậy?

Lông mày hắn nhíu lại, đáy mắt thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo.

“Lâm Thiện!”