Chương 24: Quả đúng là gậy ông đập lưng ông!

Lông mày Đế Bắc Vũ giật mạnh, lại bật ra một tiếng cười lạnh:

“Ngươi cũng chẳng khá hơn đâu, nếu chuyện này là do ngươi làm, trẫm sẽ khiến ngươi còn thảm hơn nàng ta.”

Tô Miểu:

“…”

Nàng cụp mắt xuống, mí mắt cong nhẹ, nơi đuôi mắt thoáng qua chút chua xót:

“Trong mắt bệ hạ… thϊếp không ra gì đến mức ấy sao?”

À.

Đế Bắc Vũ nhìn vẻ buồn bã thương tâm trên gương mặt nàng, ánh mắt từ mặt nàng dời xuống bàn tay trắng nõn mịn màng còn đang ôm lấy thắt lưng hắn.

Không biết nàng đã khoác lên bao nhiêu người nam nhân khác rồi.

Hắn khẽ nhếch môi, giọng mỉa mai:

“Có lẽ ngươi không tưởng được mình trong mắt trẫm… chán chường đến cỡ nào đâu.”

Tô Miểu:

“…”

Còn nói chuyện đàng hoàng được nữa không vậy?

Nàng đang định mở miệng thì mu bàn tay bỗng bị người ta quật mạnh một cái.

“Bốp!”

Tiếng giòn tan vang trong phòng.

“Người đánh thϊếp làm gì?”

Tô Miểu sợ ngây người.

Tên này tự nhiên lên cơn gì vậy?

“Đánh ngươi? Trẫm đánh chỗ nào?”

Trong mắt hắn ngập vẻ châm biếm.

Cả ngày nàng không yên phận, cứ đưa tay đυ.ng chạm khắp người hắn, không đánh mới lạ.

“Tay!”

Tô Miểu lập tức chìa tay ra.

Làn da trắng mềm giờ nhuốm một mảng đỏ hồng, đúng là dấu vừa bị hắn quật.

Đế Bắc Vũ liếc qua vệt đỏ ấy, ánh mắt lóe lên:

“Ai chứng minh được?”

Mới một giây trước vừa quật người ta, bây giờ còn đòi nhân chứng?!

Tô Miểu trợn mắt nhìn hắn, không thể tin nổi.

Bốn mắt nhìn nhau, nhưng khi hắn khẽ nheo mắt, cuối cùng nàng chỉ có thể nghiến răng dời ánh nhìn sang chỗ khác:

“Thôi… bệ hạ là hoàng đế, muốn chém muốn gϊếŧ thϊếp cũng chẳng chống được. Bệ hạ cứ vu oan cho thϊếp đi. Dù gì trong lòng bệ hạ vốn chẳng hề có thϊếp…”

Đế Bắc Vũ thấy rõ nàng đang giận nhưng còn cố làm bộ yếu đuối tủi thân, cơn giận cũng giảm đi đôi chút:

“Ngươi biết vậy là tốt.”

Tô Miểu:

“…”

Mẹ kiếp, đồ khốn!!!

Nàng cảm giác như mình vừa thấm thía tâm trạng của Lệ phi khi nãy.

Thật sự muốn gϊếŧ người!

Đúng là gậy ông đập lưng ông, núi này cao còn núi khác cao hơn!

Sau khi Đế Bắc Vũ rời đi, cơn giận của nàng vẫn không sao dập xuống nổi.

Đang buồn ngủ đến mức mí mắt muốn díp lại, thế mà bị hắn quấy cho tỉnh cả người.

Tô Miểu đi tới đi lui trong phòng một lúc lâu, đi đến mức hoa mắt chóng mặt mà vẫn không ngủ được.

Cuối cùng nguôi giận được một chút thì lại vẫn không chợp mắt nổi, nơi quỷ quái này vừa lạnh vừa tàn tạ.

Mái nhà thì dột gió, chăn nệm thì mỏng như tờ giấy.

Ở đây làm sao chịu nổi mùa thu, chứ đừng nói mùa đông sắp tới?

Tô Miểu càng nghĩ càng thấy không thể cứ thế chịu đựng!

Chợt như nghĩ ra gì đó, mắt nàng sáng lên:

“Tiểu Lục, ra đây!”

Một lát sau, trong phòng vẫn im lìm.

Tô Miểu cau mày, đưa chân đạp nhẹ vào mép giường:

“Ta bảo ngươi ra đây, ngươi có nghe không?”

Dưới gầm giường yên lặng chốc lát, rồi một con rắn xanh từ từ trườn ra, ánh mắt quái lạ nhìn nàng:

“Tiểu Lục? Vừa rồi ngươi gọi ta sao?”

“Không gọi ngươi thì gọi ai? Ở đây còn thứ gì màu xanh nữa à?”

“…”

Vậy vì sao cứ tùy tiện đặt tên cho nó?

Đôi mắt rắn xanh trừng lớn:

“Ta là rắn xanh thuần chủng! Vậy mà ngươi lại gọi ta Tiểu Lục? Tô Miểu, mắt ngươi có bị loạn sắc không?”

Tô Miểu lườm một cái đầy chán chường:

“Tiểu Thanh với Tiểu Lục khác nhau ở điểm nào?”

“Ta mặc kệ! Chính là khác!”

“Rồi rồi rồi, Tiểu Thanh thì Tiểu Thanh.”

Tô Miểu phẩy tay, chẳng buồn đôi co.

“Ngươi nói xem, ngươi vô dụng thế này, ăn uống đều bám lấy ta, không thấy ngại hả?”

Nàng nói giọng mát rượi:

“Chỗ đồ ăn này là ta với Trục Nguyệt khổ sở lắm mới trộm được về đấy…”