Lệ phi lại bị chặn họng lần nữa, mặt tái đi:
“Hôm đó chuyện đang ầm ĩ, thϊếp sợ Hoàng thượng trách tội nên không dám đến. Là lỗi của thϊếp, mong tỷ tỷ rộng lòng bỏ qua.”
“Ừm…”
Tô Miểu kéo dài giọng.
“Vậy giờ ngươi tới làm gì? Đến xem Hoàng thượng à?”
“…”
Lệ phi siết chặt ngón tay đến mức móng tay sắp đâm vào thịt, nhắm mắt lại, gắng gượng nói từng chữ:
“Tỷ tỷ, lúc thϊếp tới… thϊếp không biết Hoàng thượng đang ở đây.”
“À.”
“…”
Lệ phi thật sự không còn cách nào nói chuyện với nàng.
Hít sâu một hơi, nàng ta miễn cưỡng giữ lại vẻ đoan trang.
Đúng lúc ấy, Đế Bắc Vũ hỏi:
“Lúc ngươi tới, có thấy đám thị vệ ngã ở cửa không?”
Trong lòng nàng ta lập tức vui lên, cuối cùng cũng đổi được đề tài.
Vì thế nàng nhanh chóng đáp:
“Thϊếp có thấy.”
“Thấy mà không nói?”
Tô Miểu tròn mắt kinh ngạc.
“Vừa rồi Hoàng thượng bảo ta cửa đầy thị vệ nằm la liệt, ta thì hoảng hồn, còn ngươi? Ngươi đứng đó làm như không có gì. Rốt cuộc là ngươi không hiểu chuyện hay là có tật giật mình nên không dám nhắc tới hả?”
“!!!”
Lệ phi trợn mắt:
“Ta chỉ… quên. Cái gì gọi là có tật giật mình?”
Tô Miểu bĩu môi:
“Chuyện như vậy mà cũng quên được?”
Có vẻ rảnh quá hóa chán, tay nàng lại không an phận, ôm eo nam nhân rồi nghịch nghịch hòn đá quý to tướng trên thắt lưng vàng của hắn.
“Người bình thường vừa vào đây hẳn là nhắc ngay tới chuyện đó chứ?”
Lệ phi:
“…”
Lúc này, nàng ta thật sự nghẹn không nói nổi lời nào.
Trước kia nàng ta vẫn cho rằng Ninh phi ngu dốt, tùy hứng, không thích cái gì liền hiện ngay trên mặt, lời nói chẳng thông qua suy nghĩ.
Vậy mà bây giờ...
Tuy nàng vẫn nói nào câu nấy làm người khác tức điên, nhưng từng câu đều đánh trúng chỗ hiểm khiến nàng không cách nào mở miệng giải thích!
Chẳng lẽ… trước kia giả vờ ngốc?
Nửa năm trong cung, chẳng lẽ tất cả các nàng đều bị nữ nhân này lừa sao?
Lệ phi không tin nổi chuyện này, sắc mặt xanh rồi trắng:
“Tỷ tỷ, thϊếp ngu dại, nói không lại người. Nhưng người rõ ràng muốn gán tội thì thiếu gì cớ. Mong Hoàng thượng xét cho thϊếp!”
Nàng ta nói xong liền ngẩng đầu, mang theo uất ức nhìn về phía Đế Bắc Vũ.
Nhưng… Hoàng thượng lại đang nhìn chằm chằm tay của Tô Miểu?
Tim Lệ phi thắt lại, suýt chút nữa tức đến hộc máu.
Vì mang thành kiến, nàng ta không nhận ra ánh mắt Đế Bắc Vũ đã lạnh tới mức đáng sợ.
Nhưng Tô Miểu lại là người cảm nhận đầu tiên ánh mắt nguy hiểm ấy, lập tức ý thức được mình đang làm gì…
Tay nàng khựng lại, vội rụt về, ngượng ngùng ngẩng đầu cười cười:
“Xin lỗi nhé, ta không cố ý. Chỉ là quen tay thôi.”
Quen tay?
Lệ phi chết lặng.
Mới mấy hôm thôi mà hai người đã có… loại thói quen thân mật này?
Mắt nàng ta lập tức đỏ hoe:
“Hoàng thượng…”
Lúc này Đế Bắc Vũ mới thu hồi ánh mắt, lạnh nhạt nhìn nàng:
“Ngươi về đi. Trẫm sẽ điều tra việc này.”
Ánh mắt sắc lạnh của hắn hơi hẹp lại:
“Nếu trẫm tra ra có liên quan đến ngươi… Lệ phi, ngươi biết hậu quả.”
Lệ phi loạng choạng, nở nụ cười chua chát:
“Thϊếp bị oan. Chỉ mong đến lúc đó Hoàng thượng giữ lại cho thϊếp một sự trong sạch.”
Nói xong, nàng ta hung hăng liếc Tô Miểu một cái rồi quay người rời đi.
Tô Miểu run run, líu ríu nhìn nam nhân bên cạnh:
“Hoàng thượng, nàng ta đáng sợ quá… thϊếp suýt nữa bị hù chết…”