“Tô Miểu!”
Đế Bắc Vũ quát lên một tiếng chói tai, cúi mắt lạnh lẽo nhìn thẳng nàng.
Tô Miểu run nhẹ, giọng mang theo chút nghẹn ngào:
“Thϊếp… thϊếp sợ quá…”
Nàng nắm chặt cánh tay hắn, giống như có đánh chết cũng không chịu buông.
“Vừa rồi lời người nói thϊếp đều nhớ hết, nên thϊếp thật sự hoảng sợ.”
Nàng chỉ vào hướng Lệ phi, vội vàng nép sau lưng hắn:
“Nữ nhân kia là ai? Có phải nàng… muốn hãm hại thϊếp không?”
Giữa chân mày Đế Bắc Vũ lại giật giật hai cái.
Nữ nhân này sau khi mất trí rốt cuộc mắc phải tật xấu gì, hở một chút liền đυ.ng chạm vào hắn?
Quả thật gan to bằng trời!
Mặt hắn sầm xuống, nhưng lại không muốn trước mặt người ngoài mà bị nàng kéo kéo dính lấy.
Có lẽ biết không gỡ nổi, hắn dứt khoát không thèm để ý, chỉ lạnh lùng liếc từ nàng sang Lệ phi:
“Ngươi tới đây làm gì?”
Lệ phi há miệng mà nhất thời lại không nói được lời nào.
Nàng không biết nên kinh hãi vì sao Hoàng thượng không hất tay nữ nhân kia ra, không lôi nàng xuống trị tội?
Hay nên buồn bực vì Tô Miểu đang nói năng lộn xộn cái gì?
Hay là nên phẫn nộ vì sao Hoàng thượng lại dùng giọng điệu như đang chất vấn nàng?
Quá nhiều cảm xúc hỗn loạn khiến nàng không biết phải chọn cái nào.
“Thϊếp… thϊếp chỉ nghe nói Ninh phi tỷ tỷ bị bệnh, nên đến xem thử.”
Lệ phi gượng cười nói.
“Bị bệnh?”
Giọng Đế Bắc Vũ trầm hẳn xuống.
“Sao trẫm không biết nàng bị bệnh?”
“…”
Dĩ nhiên không biết, vì nàng bịa ra mà!
Lệ phi cắn môi, còn chưa kịp mở lời thì Tô Miểu đã chen ngang:
“Ta không bệnh!”
Nàng trừng mắt.
“Đừng nói Hoàng thượng, ngay cả ta cũng không biết ta bị bệnh. Ngươi định giở trò gì mà nửa đêm chạy tới đây, còn nói ta ốm?”
“Ninh phi tỷ tỷ đừng hiểu lầm, ta chỉ là...”
“A, ta biết rồi!”
Tô Miểu lập tức cắt lời, buồn bã xen lẫn giận dữ nhìn nàng:
“Có phải ngươi định bỏ thuốc hại ta ngã bệnh?!
Lệ phi trừng to mắt, không tin nổi:
Nữ nhân này… điên rồi sao?
Từ trước dù có gian xảo, bướng bỉnh, cũng chưa từng… như thế này!
Nàng ta siết khăn lụa trong tay, cắn răng nói:
“Ninh phi tỷ tỷ nói gì vậy, ta sao có thể làm chuyện đó?”
“Hừ, ai mà biết được?”
Tô Miểu bĩu môi.
Nhìn một cái đã thấy nữ nhân này không phải người tốt, ánh mắt giống như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.
Tên hỗn trướng Đế Bắc Vũ kia tuy đáng ghét, nhưng có câu nói không sai, chỗ chó cũng chẳng buồn ghé như thế này, người bình thường ai lại đến thăm?
Vậy mà nữ nhân này nửa đêm mò tới, đã thế còn nói lấy nói để.
Nếu Đế Bắc Vũ không ở đây, chưa chắc nàng ta không làm ra chuyện gì!
“Hoàng thượng.”
Tô Miểu khẽ kéo tay áo hắn, đối diện ánh mắt lạnh như băng kia, nàng lại chớp mắt, tỏ vẻ đáng thương:
“Người nhất định phải che chở cho thϊếp.”
“…”
Nàng mà còn cần được bảo vệ?
Đế Bắc Vũ nhìn nàng như nhìn cái gì chướng mắt, chỉ lạnh nhạt đáp:
“Ừ.”
Nhưng vào tai Lệ phi, ánh mắt ấy lại thành cưng chiều.
Nàng ta gần như nghiến nát khăn lụa.
“Hoàng thượng, thϊếp nói tỷ tỷ bệnh không phải ý kia…”
Lệ phi cố nén giọng.
“Chỉ là mấy hôm trước Ninh phi tỷ tỷ gặp chuyện ngoài ý muốn, thϊếp lo… Ở lãnh cung đâu có thái y, nên mới đến xem thế nào.”
Đế Bắc Vũ hỏi.
“Mấy hôm trước sao không thấy ngươi tới?”
Tô Miểu liền cong môi cười nhạt:
“Giờ nghe nói Hoàng thượng tới thăm ta, ngươi mới chạy đến theo. Ngươi định làm gì hả?”