Chương 20: Lúc này nàng thật sự bị dọa cho sợ hãi

Sắc mặt Tô Miểu càng tái nhợt.

Với động tĩnh lớn như vậy, tuyệt đối không thể là Trục Nguyệt gây ra, hơn nữa thân hình kia rõ ràng là một nam nhân.

Nàng lập tức với lấy cây nến bên bàn, bật lửa.

Ánh sáng lập tức chiếu lên gương mặt lạnh lẽo như nước trước mắt, nàng sững người tại chỗ.

“Hoàng thượng?”

Sao hắn lại ở đây?

“Không phải trẫm thì ngươi còn đang đợi ai?”

Hả?

Nàng trừng to mắt, không hiểu gì:

“Người nói gì vậy?”

Tô Miểu nhanh chóng tỉnh táo.

Nàng biết Đế Bắc Vũ vào từ bên ngoài thì chắc chắn sẽ thấy đám thị vệ nằm gục trước cửa.

Lúc đó nàng chỉ nghĩ bọn họ không có lý do gì cáo trạng, lại không ngờ hắn sẽ đột ngột xông vào thế này.

Cũng may nàng đã dọn sạch mọi dấu vết.

Không có chứng cứ, dù đám thị vệ tỉnh lại cũng chẳng thể đổ tội lên đầu nàng.

Nhưng mọi tính toán vừa ổn thỏa, trước mặt, nam nhân đã đưa tay bóp chặt cằm nàng, từng chữ một nghiến qua kẽ răng:

“Có phải ngươi cho rằng có phụ thân che chở, nên trẫm không dám động vào ngươi?”

Không giống kiểu trêu ghẹo khó lường ban ngày, ánh mắt nam nhân lúc này âm lạnh đến mức như kết thành sương.

Lực tay hắn mạnh đến nỗi nàng suýt nghĩ hắn muốn bóp nát cằm nàng.

Tô Miểu hoảng hốt đến run rẩy.

Rốt cuộc hắn đang nói gì vậy?

Vì sao cốt truyện này không giống chút nào với những gì nàng biết?

Tô Miểu nuốt khan, cố bỏ qua đau đớn nơi cổ, nắm lấy tay áo hắn, giọng run run:

“Hoàng thượng, người làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì? Thần thϊếp đắc tội chỗ nào khiến người không vui sao?”

Còn tiếp tục diễn hả?

Đế Bắc Vũ bật cười lạnh:

“Trẫm đúng là coi thường ngươi. Ở trong lãnh cung mà còn nghĩ dùng cách đó. Tô Miểu, ngươi cũng lớn gan thật.”

“Không phải…”

Nàng muốn khóc mà khóc không nổi.

“Người không thể nói thẳng cho thần thϊếp biết rốt cuộc có chuyện gì sao?”

“Đám thị vệ ngoài cửa.”

Hắn siết mạnh hơn, đôi mắt híp lại, ánh nhìn đầy nguy hiểm.

“Ngươi dám nói không phải do ngươi làm?”

“…”

Đúng thật là nàng làm đó.

Nhưng nàng chỉ đi ra ngoài bắt quỷ thôi mà?

Tại sao hắn lại làm như thể nàng gϊếŧ người phóng hỏa?

Dù thế nào đi nữa, Tô Miểu tuyệt đối không thừa nhận:

“Thị vệ nào cơ?”

Nàng run giọng.

“Thần thϊếp mệt cả ngày, cả đêm đều ngủ ở đây. Bên ngoài có chuyện gì à? Người đừng hù dọa thần thϊếp…”

Đế Bắc Vũ:

“…”

Nữ nhân này… đúng là…

Hắn nhìn nàng rất lâu, bỗng bật cười lạnh.

Đôi mắt đen thẳm không rời nàng:

“Toàn bộ thị vệ đều hôn mê.”

Hắn nhấn mạnh từng chữ.

“Trẫm trước giờ thật đúng là không nhìn ra, thì ra ngươi có bản lĩnh lớn đến vậy, hửm?”

Tô Miểu mở to mắt, không tin nổi:

“Người… ý người là thần thϊếp đánh ngất thị vệ?”

Nàng cắn môi.

“Nhưng thần thϊếp làm vậy để làm gì? Chuyện đó có lợi lộc gì?”

“Lợi?”

Hắn cười lạnh, giọng đầy mỉa mai.

“Lần trước ngươi ôm nam nhân kia, chẳng phải ngươi đã nói thẳng với trẫm, ngươi vốn đã muốn làm vậy từ lâu. Khi đó có lợi gì đâu?”

Hắn hừ lạnh:

“Nhà Thừa tướng gia nghiệp lớn như thế, có lẽ chẳng thiếu thứ gì. Chỉ cần ngươi vui thì ngươi làm.”

“…”

Cái gì cơ?

Hai mắt Tô Miểu trợn tròn hơn nữa.

Lúc này nàng thật sự sợ đến ngây người, cái thân thể nàng nhập vào rốt cuộc đã làm chuyện quái quỷ gì vậy?

Bị hạ dược, bị hãm hại thì thôi, đây lại còn chủ động nói với hoàng đế rằng nàng “mong muốn như vậy từ lâu”, thậm chí ôm nam nhân khác?

Nàng điên thật rồi sao?