Xác nhận nàng đúng là người, nó lập tức nổi nóng:
“Đồ nữ nhân thối, dám gạt ta! Chán sống rồi sao?”
Chưa nói hết câu, nó há miệng lộ răng độc.
Thấy nó định cắn, Tô Miểu ánh mắt lạnh đi, vặn tay một cái túm ngược nó về.
Lần này, nàng trực tiếp giẫm lên!
“A đau đau đau!”
“Giờ mới biết đau?”
Tô Miểu lạnh giọng.
“Một chút tinh linh mà cũng muốn cắn ta? Tìm chết à.”
“Đừng nhiều lời! Muốn gϊếŧ muốn làm gì thì tuỳ!”
Tô Miểu cong môi:
“Ta gϊếŧ ngươi làm gì? Thịt rắn ngon thế, ta ba ngày chưa được ăn cái gì tử tế, đem ngươi bỏ vô nồi nấu canh thì…”
Nàng chẹp miệng.
“Canh rắn chắc cũng ngon nhỉ.”
“Đồ nữ nhân chết tiệt!”
Con rắn gào lên.
“Gϊếŧ ta còn được, chứ nấu ta ăn là sỉ nhục!”
“Ngươi mà cũng đòi nói chuyện khí tiết?”
“Im đi!”
Tô Miểu bật cười:
“Được thôi, ta làm theo ý ngươi, đem ngươi vào nồi luôn.”
Vừa dứt lời nàng đứng dậy.
Con rắn mắt trợn to như sắp rơi ra, cố làm ra vẻ anh dũng hy sinh, nhưng nàng vẫn rõ ràng cảm nhận được nó đang run.
Nàng cố ý kéo dài giọng:
“Nếu không muốn bị ăn…”
Mắt con rắn sáng lên:
“Ta có độc, ngươi không ăn được!”
“Vậy thì để xẻo chơi.”
“…”
Cái đuôi rũ xuống.
Tô Miểu thấy nó sợ hãi, bỗng lạnh giọng:
“Nói. Vì sao ngươi xuất hiện ở đây?”
Chỗ hoang vắng thế này, chuột còn không buồn đến, sao lại có một con rắn chưa ngủ đông?
Chắc chắn có người sai nó đến.
“Nếu ngươi khai thật, ta có thể tha.”
Con rắn ban đầu còn trừng nàng, cuối cùng không chịu nổi, rũ đầu ỉu xìu.
“Thật không?”
“Ta nói sao thì làm vậy.”
Con rắn cũng không biết người sai khiến là ai, chỉ có thể dẫn nàng đi theo đường nó từng bò qua.
Tô Miểu giấu nó trong tay áo, chờ thái giám trông lãnh cung không chú ý thì leo tường trốn ra.
Nhưng con rắn này đúng là không đáng tin, dẫn nàng đi vòng vòng nửa ngày rồi bảo… nó không nhớ đường.
Tô Miểu tức muốn bóp chết nó.
“Đồ rắn thối, ngươi đang đùa ta à?”
“Không… không có!”
Con rắn trận mắt nhìn xung quanh, run giọng nói.
“Chỉ là đường nào trông cũng giống nhau, để ta… Tê! Hình như có người!”
Vừa nói xong, nó đã chui tọt vào tay áo nàng.
Tô Miểu ngơ ngác ngẩng đầu nhìn quanh.
Ở đâu ra người?
Khoan đã, nàng là phi tần bị bỏ vào lãnh cung, nếu có người tới, nàng phải trốn chứ!
Ý thức được điều đó, Tô Miểu quay đầu định lao vào bụi hoa.
Nhưng không kịp nữa...
“Ai?”
Giọng nói lạnh lẽo, trầm thấp vang lên phía sau, mang theo uy nghi khiến người ta không dám bước thêm nửa bước.
Nhưng người đó lại không bao gồm Tô Miểu, nàng vẫn tiếp tục đi về phía trước, thậm chí còn định chui luôn vào bụi hoa.
Cho đến khi cổ áo sau lưng bị ai đó túm lại…
Tô Miểu nổi da gà, buộc phải đứng yên.
Khóe mắt nàng liếc thấy vạt áo màu trắng nhạt như ánh trăng, đường chỉ vàng thêu tỉ mỉ, vừa nhìn đã biết là hàng cực tốt, chủ nhân chắc chắn là người có thân phận lớn.
Nàng lập tức chỉnh lại vẻ mặt, cố nở nụ cười dễ thương nhất:
“Xin hỏi, có thể thả ta xuống trước được không?”
Người phía sau hơi khựng lại.