Chương 18: Có một loại duyên phận gọi là oan gia ngõ hẹp

Nàng lấy que đánh lửa ra, châm vào những tờ giấy vàng đã gấp thành hình tam giác, lén nhét vào khe cửa lớn rồi giữ chặt lại.

Bóng đêm phủ xuống, hương khói nhàn nhạt hòa vào sương mờ, lững lờ từ kẽ cửa trôi ra ngoài.

“Phịch.”

Ngoài cửa mơ hồ vang lên tiếng động, hết đợt này đến đợt khác, hình như còn xen lẫn tiếng ai đó thở khẽ.

Nhưng rất nhanh, tất cả đều biến mất không còn chút động tĩnh.

Tô Miểu mở cửa.

Vừa nhìn ra, quả nhiên toàn bộ thị vệ gác cửa đều ngã xuống.

Thanh xà từ tay áo nàng thò đầu ra.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, nó trợn mắt không tin nổi:

“Ta… trời đất ơi, còn tưởng ngươi có bản lĩnh thần thông gì, hóa ra dùng thuốc mê?”

Tô Miểu quát.

“Ngậm miệng!”

“Thân rắn mà suốt ngày treo mấy lời không sạch sẽ ngoài miệng!”

“…”

Ha hả.

Thanh xà thẳng thừng không chui vào tay áo nàng nữa, trượt dọc theo cánh tay xuống đất, từ tốn bò phía sau.

Tô Miểu tránh từng thị vệ đang nằm rải rác, vừa đi vừa rút bùa ra, dùng que lửa đốt rồi ném lên không trung, miệng đọc chú.

Lá bùa không rơi xuống mà chậm rãi bay về một hướng nào đó.

Chỉ là mỗi lá bùa bay không xa, vì vậy nàng phải thay liên tiếp mấy tờ.

Ban đêm trong cung có thị vệ tuần tra nên việc di chuyển không dễ.

Nàng né bên này, tránh bên kia, len lén tiến lên.

Thanh xà ban đầu chỉ nhìn với vẻ lạnh nhạt, nghĩ nàng đúng là gà mờ.

Nhưng xem lâu, ánh mắt nó dần thay đổi.

Nữ nhân này… thật sự là Ninh phi sao?

Hay là… bị quỷ nhập rồi?

Nó rùng mình một cái.

Cuối cùng, khi thiêu xong tờ bùa cùng loại cuối cùng trong tay, một người một rắn dừng lại trước khu cung điện rộng lớn, xa hoa đến chói mắt.

Dù ánh trăng đêm nay mờ tối, cung điện trước mặt vẫn sáng lấp lánh, ánh kim lộng lẫy, mang khí thế của bậc đế vương.

Tô Miểu ngẩng đầu nhìn ba chữ “Long Ngâm Cung”, ngẩn ra nửa ngày, mặt có chút ngu người.

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Nàng thề, nếu lần này mà bị Đế Bắc Vũ bắt được nữa, chắc hắn sẽ phạt nàng cả đời không bước chân ra khỏi lãnh cung!

Hừ!

Yểm quỷ thật ra cũng không thích ở Long Ngâm Cung, dù hơi thở nơi này khiến nó vô cùng thoải mái.

Nhưng ở đây lại có một người mà nó tuyệt đối không thể đến gần chính là đế vương nhân gian.

Chỉ là lần này bị Tô Miểu đánh trọng thương, nếu không đến nơi có long khí thịnh vượng này dưỡng sức, e rằng nó sẽ tiêu đời.

Tô Miểu nhanh chóng hiểu ra ý đồ của yểm quỷ.

Nàng vòng quanh bên ngoài Long Ngâm Cung, chọn một góc tường nhảy vào, đứng trên nóc nhà nhìn xuống quan sát.

Cuối cùng, nàng nhảy xuống phía tây, nhẹ nhàng đến gần.

Trong tay lại ném ra một lá bùa, nó bay thẳng đến bám lên cánh cửa phòng phía tây!

Tất cả đều diễn ra lặng lẽ không một tiếng động.

Nhưng trong phòng bị dán bùa lại bất ngờ lóe lên ánh đỏ, “Phịch” một tiếng như va đập mạnh!

Ánh mắt Tô Miểu sáng lên.

Nàng đợi một lát, rồi mới mở cửa bước vào.

Trước mắt là một đám sương đen đang vặn vẹo giãy giụa, giống y như đêm qua tại Ngự Hoa Viên.

Chỉ khác là yểm quỷ đang bị thương, nên hôm nay tốc độ vặn vẹo nhanh hơn, sương đen tiêu tán cũng nhanh hơn…

Nhưng đột nhiên, đám sương đen ấy bắt đầu phình to dữ dội.

Ngay sau đó là bùng nổ khuếch tán, gần như muốn bao trùm cả gian phòng, rồi bất ngờ lao thẳng về phía nàng!