“Thế nào, ta đã nói rồi mà?”
Thanh xà ở phía sau vẫn không ngừng châm chọc, giọng còn vô cùng nhàn nhã:
“Hoàng thượng đâu phải kẻ ngốc. Lần đầu có thể coi như ngươi không lén chạy ra ngoài, chứ lần thứ hai thì làm sao có chuyện hắn vẫn giả vờ như không biết?”
“Ngươi… câm mồm lại cho ta!”
Tô Miểu trừng nó, giọng đầy hung dữ.
“…”
Thanh xà cười hì hì, lè lưỡi trêu chọc, nhìn cực kỳ sung sướиɠ khi thấy người khác gặp họa:
“Nếu không, làm theo lời ta đi?”
“Làm cái đầu quỷ của ngươi ấy!”
Vì bắt quỷ mà còn đòi nàng chủ động hiến thân, nói đùa kiểu gì vậy!
Tô Miểu đen mặt, đứng yên tại chỗ, không biểu lộ cảm xúc.
Trục Nguyệt từ trong phòng chạy ra, nhìn thấy ngoài cửa đông nghẹt thị vệ liền sững người.
Nàng ta hoảng hốt chạy đến bên Tô Miểu:
“Nương nương, sao tự nhiên lại đến nhiều thị vệ như vậy?”
Giọng nàng ta run run:
“Chẳng lẽ Hoàng thượng suy nghĩ lại, vẫn còn thấy chưa nguôi giận, muốn đem người… đem người…”
Tô Miểu bất chợt liếc nàng một cái:
“Trục Nguyệt, chẳng phải ngươi nói Hoàng thượng không thích ta nên mới đày ta vào lãnh cung sao?”
Nàng nhíu mày:
“Cái gì mà ‘nghĩ lại vẫn chưa nguôi giận’? Chẳng lẽ ta còn làm chuyện gì khác chọc hắn tức sao?”
Trục Nguyệt lập tức cứng người, sắc mặt hoảng loạn không che giấu được.
Tô Miểu cũng không vội, chỉ lẳng lặng nhìn nàng ta, chờ đợi.
Phải một lúc lâu sau, Trục Nguyệt mới cúi đầu nhận lỗi:
“Nô tỳ không phải cố ý giấu người… Chỉ sợ người nghe xong sẽ buồn.”
“Ta biết ngươi tốt với ta.”
Tô Miểu thở dài.
“Nhưng giờ ta chịu đựng được rồi, nói đi, ta đánh vị phi tần nào yếu thế đáng thương, hay đắc tội vị nương nương quyền thế nào mà bị tống đến chỗ này?”
Trục Nguyệt hốt hoảng nhìn nàng:
“Người…”
Nhìn dáng vẻ đó, Tô Miểu lập tức biết chuyện không đơn giản như nàng nghĩ.
Nàng nhíu mày, đang định hỏi tiếp thì ở phía xa, một bóng dáng khoác long bào màu vàng sáng đập vào mắt nàng.
Tuy không phải lần đầu thấy hắn, nhưng đây là lần đầu tiên Tô Miểu nhìn thấy hắn trong bộ long bào.
Bóng dáng nam nhân cao ráo, thẳng tắp tiến lại gần.
Nếu thường phục đã không thể giấu được khí chất cao quý của hắn, thì long bào màu vàng lại phóng đại thứ uy nghi ấy gấp mấy lần.
Kết hợp với gương mặt tuấn tú không chút biểu cảm, hắn như lạnh lùng, kiêu ngạo, sáng rực đến chói mắt.
“Hoàng… Hoàng thượng?”
Trục Nguyệt nhìn từ xa, sợ đến ngây người.
Bao nhiêu lời định nói đều bay sạch, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ...
Hoàng thượng sao lại đến nơi này?
Chẳng lẽ… là không nỡ bỏ nương nương, nên tới xem?
Nhưng sao lại mang theo nhiều thị vệ như vậy?
Hay là… không phải nhớ thương, mà là đến để hỏi tội?
Ý nghĩ này làm Trục Nguyệt sợ đến mềm cả chân, sắp sửa quỳ xuống cầu xin.
Nhưng nàng ta còn chưa kịp có phản ứng gì, thì bên cạnh chợt vang lên một tiếng kêu lả lơi đến mức kỳ quái:
“Hoàng thượng...”
Trục Nguyệt suýt nữa hét lên, giật mình quay phắt lại.
Không chỉ nàng ta, tất cả mọi người ở đây đều trợn mắt nhìn Tô Miểu, vẻ mặt hoảng hốt, không hiểu chuyện gì xảy ra.
Ngay cả bước chân của Đế Bắc Vũ cũng khựng lại.
Tô Miểu mặt không đổi sắc, lấy từ tay áo ra một chiếc khăn tay, chính là cái khăn tối qua nàng thương tình đưa cho thanh xà làm “chăn”.
Lúc này dùng lên mặt thì quả là hơi đau lòng, nhưng trong tay áo chỉ có mỗi cái đó, nàng đành cắn răng chấp nhận.
“Người sao lại nhẫn tâm như vậy?”
Nàng nước mắt lưng tròng nhìn về phía hắn, cách nhau một khoảng xa mà đối mặt:
“Sao lại đối xử với thần thϊếp như thế?”
Đế Bắc Vũ:
“…”