Chương 13: Hắn ăn no rảnh hay sao mà làm chuyện ngốc như vậy?

Lâm Thiện tưởng nàng muốn hỏi Hoàng thượng thích thứ gì, vừa định từ chối, không ngờ nàng lại hỏi:

“Gần đây ngươi có phải thường xuyên gặp ác mộng không?”

Sắc mặt Lâm Thiện khẽ đổi:

“Nương nương làm sao biết?”

Quả nhiên.

Tô Miểu khẽ cười:

“Ta chỉ nhìn mặt công công không được khoẻ, hẳn là ngủ không ngon.”

Lâm Thiện cười khổ:

“Không giấu gì nương nương, nô tài cũng không biết vì sao, cứ ngủ là gặp ác mộng.”

Tô Miểu cau mày:

“Nếu công công tin ta, không ngại trở về tìm vài thứ để đặt ở đầu giường, biết đâu sẽ đỡ hơn.”

Lâm Thiện ngạc nhiên nhìn nàng:

“Nương nương cũng hiểu những thứ này ạ?”

“Chỉ là dạo này ta ngủ không nổi, nên tìm hiểu mấy thứ giúp dễ ngủ mà thôi.”

“Thì ra vậy.”

Lâm Thiện thầm thương cảm.

Ninh phi trước kia kiêu ngạo, mạnh mẽ, nhưng một nữ nhân trẻ bị đày vào lãnh cung thì quả là đáng thương.

Hơn nữa hiện tại tính tình nàng dường như không còn ngang ngược như trước, mà trong cung này có mấy vị chủ tử không ngang ngược chứ?

Vừa nghĩ đến đó, hắn ta khẽ thở dài:

“Thỉnh nương nương chỉ dạy.”

Tô Miểu ngẫm nghĩ:

“Cành liễu, cành đào, thù du, ngải… mấy thứ ấy đều được.”

Nàng dừng lại một chút:

“Nếu có thứ nào không tìm được thì cũng đừng cố, rắc một ít tro hương ở đầu giường cũng được.”

Lâm Thiện cảm kích, cung kính hành lễ.



Tô Miểu trở lại lãnh cung thì đã gần nửa đêm.

Mệt mỏi bò lên giường, vừa đặt đầu xuống đã muốn ngủ.

Thanh xà mềm oặt nằm cạnh nàng, bị nàng quăng khỏi giường:

“Xuống.”

“Vậy ta ngủ đâu!”

Thanh xà bất mãn kêu lên.

“Ta quản làm gì, chẳng lẽ muốn ta ngủ chung với một con rắn?”

“Ngươi sao mà vô tình vô nghĩa thế?”

Thanh xà trợn mắt.

“Ta tốt bụng ở lại bầu bạn với ngươi, ngươi lại đối xử với ta như vậy?”

Tô Miểu bật cười:

“Nếu lần đầu ngươi ra ngoài đã giúp ta tìm được người, đến nỗi phải ở lại bầu bạn với ta sao?”

Thanh xà:

“…”

Nó thở dài, ủ rũ cuộn mình dưới cuối giường:

“Chuyện bị yểm, ngươi tính làm sao đây?”

“Ta phải ra ngoài thêm một chuyến.”

Tô Miểu cau mày.

“Dù không phải Lâm Thiện, con yểm đó cũng sẽ xuống tay với người khác. Hơn nữa hôm nay ta dùng bùa làm nó bị thương, nó chắc chắn phải ăn ác mộng nhanh hơn để hồi phục… Sẽ có nhiều người bị hại hơn.”

“Tô Miểu…”

Thanh xà nhìn nàng với vẻ khó hiểu.

“Hửm?”

Tô Miểu vẫn đang suy nghĩ, không để ý nó.

“Rốt cuộc ngươi là ai vậy?”

Thanh xà tò mò.

“Trước giờ Ninh phi làm gì biết mấy chuyện quỷ quái này.”

“…”

Tô Miểu cụp mắt, cười như không cười:

“Thật ra nói cho ngươi cũng không sao. Nhưng xà như ngươi gan nhỏ lại sợ phiền phức, lỡ bị người ta bắt ép vài câu là khai sạch bí mật của ta, lúc đó ta còn phải đuổi gϊếŧ ngươi khắp nơi, phiền lắm.”

Thanh xà:

“…”

Tức chết đi được, nhưng lại không phản bác nổi.

“Thôi, ta không hỏi nữa.”

Nó hừ nhẹ, rồi nghiêng mắt nhìn nàng.

“Nhưng nếu ngươi muốn ra khỏi lãnh cung… Hoàng thượng bên kia……”

Đột nhiên nó nở nụ cười mờ ám:

“Ta thấy ngươi diễn dáng vẻ tủi thân rất đạt, Hoàng thượng hình như cũng đâu làm khó ngươi. Hay là ngươi thử… quyến rũ hắn xem?”

“…”

“Cút!”

Nàng quyết tâm xem những lời của thanh xà là nói nhảm.

Nhưng đến sáng hôm sau, khi tỉnh dậy và nhìn thấy đám thị vệ đứng kín trước cửa lãnh cung… nàng bỗng cảm thấy, lời thanh xà nói hình như… cũng không phải vô lý.

Cái tên hoàng đế khốn kiếp kia, là định xem cái lãnh cung nát này như kho báu mà bảo vệ sao?

Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy… Hai mươi gã thị vệ?

Hắn ăn no căng rồi hay sao mà rảnh đến mức làm chuyện này?