Với cái đầu óc trước kia của nàng, dù trong lòng thật sự nghĩ như vậy, nàng cũng chẳng nói ra nổi.
Huống chi bây giờ nàng còn chưa chắc đã nghĩ thế.
Môi mỏng Đế Bắc Vũ mím thành một đường lạnh lẽo, ánh mắt sắc bén khóa chặt nàng.
Hắn chậm rãi giơ tay lên, để lộ vật đang cầm trong lòng bàn tay.
“Đây là cái gì?”
Tô Miểu liếc qua một cái, hơi thở lập tức cứng lại.
Dù nam nhân này chưa chắc hiểu được những nét vẽ trên lá bùa, nhưng người bình thường cũng chẳng cần hiểu, chỉ cần biết đây là giấy vàng bùa chú là đủ.
Mà trong hoàng cung, thứ kiêng kỵ nhất lại chính là chuyện liên quan quỷ thần.
Nàng chớp mắt, ngơ ngác nhìn hắn:
“Vâng?”
Đế Bắc Vũ nhìn chằm chằm nàng không chớp mắt:
“Trẫm hỏi ngươi, đây là cái gì?”
“… Cái gì cơ?”
Tô Miểu lại chớp mắt, còn cúi đầu xem xét rất nghiêm túc.
“Thứ này là ai vẽ vậy? Hình như… có thể trừ tà tránh xui thì phải?”
“…”
Đế Bắc Vũ hơi nheo mắt, ánh nhìn càng thêm sâu.
Nhìn dáng vẻ nàng, không giống như do nàng ném ra.
Cũng đúng, một nữ nhân như nàng sao lại có được loại đồ vật này.
Đêm nay hắn ở Ngự Thư Phòng xử lý tấu chương đến khuya, đi ra ngoài dạo một chút chỉ là ý nghĩ chợt nảy ra, không ai biết.
Vậy mà giữa đường lại đột nhiên cảm giác có người đánh lén sau lưng.
Nhưng khi hắn quay lại bắt được, thứ hắn cầm không phải ám khí… mà là một lá bùa.
“Hoàng thượng?”
Nữ nhân giơ tay quơ quơ trước mặt hắn, giọng lộ rõ mấy phần quan tâm.
“Ngài sao vậy?”
“…”
Đế Bắc Vũ mặt lạnh xuống:
“Tô Miểu, trẫm mặc kệ ngươi muốn giở trò gì nhưng chưa có lệnh trẫm, ngươi còn dám bước ra khỏi lãnh cung nửa bước, trẫm… gϊếŧ ngươi!”
Ném lại một câu lạnh như băng, hắn xoay người bỏ đi, không thèm quay đầu.
Trước khi đi còn dặn:
“Lâm Thiện, đưa Ninh phi về, phái người canh giữ kỹ bốn phía lãnh cung.”
Tô Miểu:
“…”
Lâm Thiện kính cẩn gật đầu:
“Nô tài tuân chỉ.”
Lâm Thiện thu ánh mắt lại, mỉm cười với nàng:
“Nương nương, nô tài đưa ngài về.”
Tô Miểu trợn tròn mắt:
“Công công đừng gọi ta như vậy, không thấy Hoàng thượng đối xử với ta thế nào sao? Ta chịu không nổi đâu.”
“Nương nương nói vậy chứ Hoàng thượng vẫn thương người mà.”
Lâm Thiện nói vậy tuy giống lời khách sáo, nhưng hắn ta thật sự nghĩ thế.
Nương nương này hết lần này đến lần khác tự tiện rời lãnh cung mà không có chỉ dụ theo lý đã sớm gặp họa rồi.
Vậy mà nhìn nàng bây giờ, làm gì có chút nào giống người xui xẻo?
Nghe nói mấy ngày trước còn cãi cả Hoàng thượng, vậy hắn ta dám làm gì nàng sao?
Không hề.
Cùng lắm chỉ đưa nàng về lãnh cung!
Lâm Thiện cười nhạt, thái độ càng thêm cung kính:
“Đêm lạnh, nương nương mau vào thôi.”
Tô Miểu thở dài một hơi.
Nàng bị cấm cửa rồi, vậy còn chuyện trừ quỷ phải làm thế nào đây?
Thực ra lá bùa kia chỉ là loại yểm quỷ yếu.
Nó và mộng quỷ cùng một loại, mộng quỷ thì tạo mộng đẹp, ăn giấc mộng đẹp, khi tỉnh lại cũng chẳng gây hại gì.
Còn yểm quỷ thì hoàn toàn ngược lại, khiến người rơi vào ác mộng, nuốt ác mộng rồi còn làm tổn hại thân thể người ta.
Nên bọn làm nghề phong thủy thường chỉ trừ yểm quỷ, chẳng mấy ai đυ.ng đến mộng quỷ.
Mà con yểm quỷ vừa rồi…
Theo bình thường, đế vương người mang khí tử, có vận nước che thân, quỷ quái chẳng đời nào dám lại gần.
Vậy tại sao yểm quỷ dám bám theo hắn?
Tô Miểu đột nhiên dừng bước, nhìn Lâm Thiện một cái:
“Công công, ta đường đột một chút, có chuyện muốn hỏi ngươi.”