Thanh Xà chợt nhớ mấy ngày trước nàng còn nói nó là “tinh quái nho nhỏ”.
Khi ấy nó tức quá nên quên mất phải tra hỏi.
Nhưng bây giờ nghĩ lại… làm sao nàng biết nó là tinh đây?
A a a!!
Nó sắp điên rồi!
Cả thân nó cứng đờ như xác rắn:
“Ngươi…”
Nó nuốt nước bọt.
“Rốt cuộc ngươi là ai?”
Tô Miểu thu lại nụ cười, lạnh mặt đưa sát tới trước đầu nó, giả giọng quỷ dọa nó:
“Không... Nói... Cho... Ngươi!”
Thanh Xà:
“…”
Cái nữ nhân chết tiệt này!!
Không cho nó hỏi thêm, Tô Miểu quay vào phòng, lấy mấy tờ giấy vàng đã để dành nhiều ngày, vẽ mấy lá bùa.
Sau đó nàng đi từ góc tây hoàng cung, vòng qua lãnh cung để đến hướng đông, tiện thể thử xem trí nhớ của con rắn này ra sao.
Và rồi nàng phát hiện con rắn chết tiệt này hoàn toàn không đáng tin.
Nó chẳng nhớ nổi đường đi.
Có tìm mười lần cũng không lần ra kẻ đã sai khiến nó.
Tô Miểu thở dài.
“Tô Miểu, phía trước!”
Thanh Xà trong tay áo bỗng siết chặt, nhắc nàng.
Tô Miểu biến sắc, lập tức chạy về phía trước.
Vừa vượt qua hòn giả sơn, nàng liền thấy cách đó không xa một luồng sương đen lơ lửng, mà trước luồng khí đen ấy là hai bóng người bị khuất sau lùm cây.
Rõ ràng đang bị tà khí bám theo!
Tình hình quá cấp bách, nàng chẳng kịp nghĩ đến chuyện lộ thân phận, lập tức lao tới.
Đồng thời, một lá bùa bay vυ"t từ tay nàng ra!
Nhưng ngay khi lá bùa sắp dán lên tà khí, sương đen co rút lại một chút.
Giây tiếp theo, người nam nhân có vóc dáng cao lớn trong hai bóng kia xoay người lại.
Đôi mắt phượng hẹp dài lập tức nheo lại, hắn đưa tay bắt lấy lá bùa của nàng!
Tô Miểu nghẹn thở.
Mất đi lá bùa trấn áp, sương đen lập tức tản ra, rồi nhanh chóng bỏ chạy, biến mất trong bóng đêm.
Tô Miểu sững người tại chỗ.
Đời trước nàng bắt quỷ không phải lúc nào cũng thuận lợi, nhưng chưa từng có ai… phá ngang tay nàng ngay lúc nàng đang làm phép!
Người này… không chỉ nhanh… mà còn thật sự chặn được lá bùa của nàng.
Tuy bùa tối nay của nàng hơi yếu, tuy công lực chưa phục hồi như đời trước… nhưng…
Mẹ nó!
Rốt cuộc là tên khốn nào dám phá ngang?
“Tô Miểu!”
Kẻ khốn ấy còn dám gọi tên nàng!
Tô Miểu nhíu mày.
Giọng này sao nghe quen quá…
Thanh Xà trong tay áo bỗng run lên, rồi quấn chặt lấy cổ tay nàng.
Tô Miểu bị phản ứng của nó làm cho khựng lại.
Nàng nhìn kỹ bóng dáng phía trước và ngay lập tức nhận ra.
Giọng này, rõ ràng là tên khốn đời này nàng không nên quên nhất!
A…
Nàng xoay người bỏ chạy ngay lập tức.
“Ngươi còn dám bước thêm nửa bước nữa, trẫm bẻ gãy chân ngươi!”
Giọng nói lạnh toát vang lên sau lưng.
Tô Miểu lập tức khựng người lại.
Sắc mặt nàng sụp xuống, ủ rũ như gà rút lông.