Một giọng nói lạnh lẽo, trầm thấp vang lên từ phía sau.
Ninh phi chưa chết!
Cái vị phi tần bị nhốt ở lãnh cung kia, sống dở chết dở mấy tháng, hai hôm trước cuối cùng không chịu nổi nên treo cổ tự vẫn.
Thế nhưng nàng ta lại không chết nổi.
Không biết là mạng lớn, hay cố tình diễn trò đáng thương!
Nhưng có diễn trò cũng vô dụng.
Tội tư thông trong cung, dù Hoàng thượng có thương cũng không thể tha.
Huống chi… Hoàng thượng còn chán ghét nàng ta đến vậy!
Vì thế, tin nàng ta tự tử không chết từ lãnh cung truyền ra chưa được nửa ngày, đã bị người trong cung cười nhạo rồi quăng ra sau đầu.
…
Ba ngày sau.
Tĩnh U Cung là nơi hẻo lánh nhất trong hoàng cung.
Nhiều năm không được sửa sang, dần dần trở thành chỗ nhốt phi tần bị bỏ.
Trong sân tường vách cỏ mọc um tùm, gió thu thổi qua lá rụng chất đầy, cảnh tượng tiêu điều trái ngược hoàn toàn với vẻ xa hoa của hoàng cung.
Tô Miểu ngửa mặt nhìn trời, nghĩ thế nào cũng không hiểu nổi một thầy phong thuỷ vang danh thế kỷ 21 như nàng, sao lại thành một phi tần bị vứt vào lãnh cung.
Không sai, đúng là lãnh cung.
Và đúng là bị bỏ!
Người khác xuyên không thì có vàng bạc châu báu, mỹ nam vây quanh.
Còn nàng, vừa mở mắt đã thấy tường vách lạnh ngắt, cỏ khô đầy sân, mỗi ngày chỉ có thể uống nước trắng cầm hơi.
Tại sao chứ?
Dựa vào cái gì chứ?
Chẳng lẽ kiếp trước nàng bắt ma nhiều quá, phạm phải điều kiêng kị?
Tô Miểu thở dài, ngồi xổm bên đám cỏ khô tiếp tục nhổ cỏ.
Khổ nhất là thân thể nàng vừa xuyên vào đã yếu, đành phải dưỡng lại chút đã.
Mà hoàng cung lại là nơi có khí trời mạnh nhất trong cả nước, nàng buộc phải ở lại đây.
Trong bụi cỏ bỗng vang lên một tiếng động kỳ lạ.
Tô Miểu khẽ động lỗ tai, tay cũng ngừng lại.
Nàng tập trung nhìn qua, nhưng bụi cỏ trống trơn, tiếng động kia cũng biến mất.
Nàng hơi nhíu mày, đẩy bụi cỏ ra xem thử bỗng một con rắn nhỏ màu xanh lơ lao ra.
Khi nàng còn đang ngạc nhiên, nó cuộn người thành một khối rồi bất ngờ lao thẳng vào mắt nàng!
Sắc mặt Tô Miểu đổi hẳn, bản năng đưa tay đánh.
Con rắn chựng lại một nhịp, nhưng ngay sau đó lại bỏ mục tiêu là mắt nàng, chuyển sang cắn vào cổ tay nàng!
Hừ.
Tô Miểu tức điên:
“Bà đây tốt bụng tha cho một mạng, ngươi còn dám cắn?”
“Tê tê…”
“Hừ.”
Tô Miểu bóp đúng bảy tấc.
“Rơi vào tay ta mà còn dám gầm gừ? Không sợ ta bẻ gãy luôn sao?”
Con rắn khựng lại, đôi mắt nhỏ trợn lên, thoáng hiện vẻ hoảng.
“Tê!”
“Không sai.”
Tô Miểu nhướng mày.
“Bà đây nghe hiểu ngươi nói đấy.”
“…”
Con rắn trừng mắt nhìn nàng nửa ngày, cuối cùng không tin nổi mà thốt lên:
“Ngươi… ngươi là người hay ma? Sao lại nghe hiểu ta?”
Nó chẳng qua chỉ là con rắn tu được chút bản lĩnh, bình thường chỉ có vu sư mới nghe được nó nói.
Sao một phi tần bình thường lại nghe được?
Tô Miểu cười gian:
“Ta đương nhiên là…”
Nàng kéo dài giọng, rồi đột nhiên hét to:
“Ma đó!”
“Aaaa!”
Con rắn sợ đến mức thét lên, cả cái đuôi cong cứng.
Tô Miểu phì cười:
“Ngu ngốc, vậy mà cũng bị dọa?”
Con rắn run rẩy, dè chừng hỏi:
“Ngươi… ngươi là người?”