Trong sảnh lớn ồn ào không thể tả, đám đầy tớ bên ngoài sảnh ai nấy đều cúi gằm đầu không dám lên tiếng, còn ngoài cổng Thùy Hoa, một tiểu nha hoàn nghe ngóng hồi lâu, cuối cùng cũng xoay người lặng lẽ rời đi.
"Tiểu thư, Ngụy thái thái quả nhiên là đến để từ hôn rồi." Họa Ý thưởng cho nha hoàn đến báo tin một túi tiền, nhanh chóng bước đến bên cạnh Cẩm Sắt thấp giọng nói: "Hiện giờ đang bàn bạc chuyện này với Lão thái thái ở tiền viện."
Bầu không khí trong phòng đột nhiên ngưng lại, mặt mọi người đều lộ vẻ tức giận, nhưng lại nể nang tâm trạng của tiểu thư nhà mình nên không ai lên tiếng.
Nhưng nghe những lời như vậy, trên gương mặt thiếu nữ đang ngồi ngay ngắn trong phòng lại không hề có chút dao động cảm xúc nào.
Nàng yên lặng ngồi trước gương, mặc cho Thi Tình chải mái tóc dài đen như mun cho mình.
Thiếu nữ trong gương mặt tựa trăng rằm, mày như núi xa ngậm màu đen, mắt tựa hồ thu sóng sánh, đúng là dáng vẻ mỹ nhân muốn nói lại thôi. Thực sự là một tuyệt sắc giai nhân.
Chỉ là hàng mày như nhíu mà lại không nhíu, dù nhan sắc thanh lệ vô song, da trắng như tuyết, nhưng vẫn còn mang mấy phần non nớt, rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn trổ mã.
Đôi mắt sáng ấy, tựa như viên bảo thạch đen thẳm nhất, tĩnh lặng mà rực rỡ chói mắt.
Rõ ràng nàng tuổi tuy còn nhỏ, dung nhan lại rạng rỡ, đã có dáng vẻ thiên hương quốc sắc, tâm trí lại càng vượt xa người thường.
An ma ma dù nhìn Cẩm Sắt lớn lên từ nhỏ, giờ phút này trong lòng cũng không khỏi cảm thán.
Trước kia lúc nàng còn nhỏ ngũ quan vẫn mang nét trẻ thơ, vẻ đẹp chưa hoàn toàn nở rộ, nay sau khi dần dần trổ mã, đã là vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành bắt đầu hé lộ. Chỉ là mỹ sắc nhường này rơi vào vũng bùn Ngọc gia đây lại chỉ có thể cảm thán một câu sinh ra không gặp thời.
"Nhà họ Ngụy này, thật sự là khinh người quá đáng. Lão gia cũng thật là, sao có thể mặc kệ Bạch thị kia tạt nước bẩn lên người tiểu thư chứ."
Nói đến đây, An ma ma gần như có chút nghẹn ngào.
Tiểu thư đáng thương của bà, từ nhỏ lớn lên như hoa như ngọc, vậy mà số phận lại gập ghềnh như vậy, nay phu nhân cũng đã mất, trong nhà lại càng không có ai bảo vệ nàng, làm chủ cho nàng.
Cẩm Sắt lại ngước mắt nhìn bà, giọng điệu không kiêu không nóng nảy, hơi thở như lan: "Ma ma sao biết môn hôn sự này bị từ hôn đối với ta không phải là chuyện tốt chứ?"