Ngu Thanh Hoan ở lại Mộ Ngô Cư cho đến giờ Mão, mới thấy Trường Tôn Đảo đẩy cửa bước vào, một thân bào phục thanh nhã, tôn lên khuôn mặt hắn như ngọc lạnh.
Tiện tay ném xuống một bộ cung trang nền màu yên chi, Trường Tôn Đảo xoay người rời đi ngay.
Theo quy củ, tân phụ lý nên nhập cung bái kiến Thái hậu.
Ước chừng một thời thần trôi qua, hai người cùng nhau đến Thanh Ninh Cung nơi Thái hậu ở.
Thái hậu đoan trang uy nghiêm ngồi cao trên ghế chủ vị, Hoàng hậu ngồi bên phải phía dưới nàng, một vài tần phi hầu hạ hai bên.
"Nhi thần bái kiến Mẫu hậu." Trường Tôn Đảo vén vạt áo quỳ xuống.
Thái hậu nét mặt từ ái, nhìn tiểu nhi tử đang hăng hái trước mắt. Trong hai nhi tử ruột, so với trưởng tử Gia Hựu Đế, sự yêu thương nàng dành cho Trường Tôn Đảo là không hề giữ lại chút nào.
"Thần thϊếp bái kiến Thái hậu, nguyện Thái hậu phượng thể khang kiện, phúc trạch vạn niên." Ngu Thanh Hoan khuỵu gối quỳ xuống, quy củ hành một lễ khế thủ.
Trong khoảnh khắc, vô số ánh mắt dò xét tập trung trên người nàng, ngay cả Thái hậu cũng không nhịn được nhìn nàng thêm một cái.
Ngu Thanh Hoan khẽ rũ đầu xuống, nét mặt bình tĩnh để mặc mọi người dò xét.
"Miễn lễ, ban ghế." Thái hậu mở lời, giọng nói già nua như xé toạc không khí đặc quánh.
Ngu Thanh Hoan cùng Trường Tôn Đảo tạ ơn, ngồi xuống, nhất cử nhất động đoan trang đại phương, không tìm ra bất kỳ sai sót nào.
Hoàng hậu nhìn sâu vào Ngu Thanh Hoan một cái, đôi môi đỏ khẽ mở: "Ngày trước thường nghe tỷ tỷ khen ngợi Kỳ Vương phi, nay được gặp quả nhiên danh bất hư truyền. Cử chỉ có chừng mực, nghi thái đoan trang, hoàn toàn không giống thứ nữ bình thường, không ra gì cả."
Hoàng hậu là dì ruột đích thân của Ngu Thanh Uyển: “tỷ tỷ" trong miệng nàng ấy, nói tự nhiên là đích mẫu của Ngu Thanh Hoan, đương gia chủ mẫu Tướng phủ Nguyên thị.
Ngu Thanh Hoan trong lòng cười lạnh, lời này của Hoàng hậu vừa khen đích mẫu hiền lương đại độ dạy con có phương pháp, lại ám chỉ chế giễu thân phận thứ nữ của nàng.
Ngu Thanh Hoan không để lộ dấu vết nhìn về phía Trường Tôn Đảo bên cạnh, hắn làm như không có chuyện gì, tự mình cúi đầu uống trà, hoàn toàn không có ý định giúp nàng.
Xem ra là vậy, hắn muốn để nàng tự mình đối mặt.
Ngu Thanh Hoan khẽ mỉm cười, lộ ra biểu cảm nên có khi được khen ngợi, khẽ khàng đáp lời: "Hoàng hậu nương nương, đây đều là công lao của Vương gia. Thϊếp thân trước khi xuất giá hoàn toàn chưa từng học lễ nghi cung đình, vẫn là Vương gia đêm qua đích thân chỉ dạy mấy canh giờ, nhờ vậy mới không đến nỗi thất lễ trước mặt mọi người."
Lời này nói ra vô cùng cao minh, vừa phản bác lời Hoàng hậu vừa rồi khen đích mẫu, lại thể hiện phu thê tình thâm với Vương gia.
Hoàng hậu đôi mắt xẹt qua tia sắc bén, cuối cùng hóa thành một nụ cười dịu dàng: "Kỳ Vương và Kỳ Vương phi phu thê ân ái, quả là khiến người khác phải ghen tị."
Vừa nói dứt lời, Hoàng hậu xoay đầu nhìn về phía Thái hậu, cười nói: "Mẫu hậu, thần thϊếp liền nhớ đến khi còn chưa gả cho Bệ hạ, thường xuyên đến Tướng phủ làm phiền tỷ tỷ. Hoa viên Tướng phủ sửa sang vô cùng tinh tế, cảnh sắc đó quả thực tuyệt diệu vô cùng, có thể sánh ngang với tiên cảnh."
Thái hậu cảm thán nói: "Hoa viên Tướng phủ nổi danh kinh thành, Ai gia cũng muốn được chiêm ngưỡng phong thái một lần, chỉ tiếc vẫn luôn không có cơ hội."
Hoàng hậu nói: "Mẫu hậu, thần thϊếp có một chủ ý. Nếu Kỳ Vương phi đang ở đây, hay là để Kỳ Vương phi vẽ lại cảnh sắc xuân đầy vườn của hoa viên Tướng phủ? Làm như vậy, Mẫu hậu cùng thần thϊếp... không cần đích thân đến, cũng có thể thưởng thức cảnh sắc tươi đẹp đó."