Chương 8

Vừa rồi, vì quá kinh ngạc khi thấy Cố Thậm Vi chết đi sống lại, nên ông ta nhất thời không kịp suy nghĩ kỹ càng. Bây giờ, khi đã bình tĩnh lại, ông ta liền nhận ra vài phần manh mối.

“Ở đất Đại Ung này, vào đúng thời điểm nhạy cảm như hiện nay mà dám dính líu đến vụ án Phi Tước, lại còn có thể kéo Cố Thậm Vi từ cõi chết trở về, thì ngoài người đó ra còn có thể là ai chứ?”

“Nó đã tìm tới tận cửa rồi, con tưởng thứ nó muốn chỉ là mấy lạng vàng cỏn con thôi sao?”

Đâu chỉ là mấy lạng vàng? Rõ ràng là rất, rất nhiều vàng!

Đầu óc Cố Ngọc Thành ong lên một tiếng, y buột miệng hét lớn: “Nó đã làm chó săn cho Trương Xuân Đình rồi! Nhưng mà... Hoàng Thành Ty sao có thể thu nhận cả phụ nữ chứ!”

Lời vừa thốt ra, Cố Ngọc Thành đã lập tức đưa tay bịt chặt miệng mình lại. Y đảo mắt lia lịa, quét một vòng khắp căn phòng, đến cả xà nhà cũng không bỏ sót. Mãi cho đến khi chắc chắn không có gì bất thường, y mới đưa tay áo lên lau vội mồ hôi lạnh trên trán.

Đúng là vạ từ miệng mà ra!

Chẳng cần cha phải dạy dỗ, chính Cố Ngọc Thành cũng hận không thể tự vả cho mình một cái thật đau!

Hoàng Thành Ty, theo luật lệ của tổ tông, vốn không thuộc sự quản lý của Ngự sử đài. Cơ quan này chuyên thực hiện các nhiệm vụ như cai quản cung cấm, tuần tra canh gác và dò xét tình báo, được xem là tai mắt, tay chân của Thiên tử.

Vậy, Trương Xuân Đình là ai?

Nếu nói Hoàng Thành Ty là bầy linh cẩu tâm phúc của Hoàng thượng, thì Trương Xuân Đình chính là con kền kền luôn lượn lờ trên đầu trăm quan văn võ.

Đến cả con trai ruột của Hoàng hậu mà hắn ta còn dám chém, thì trên đời này còn có gì hắn ta không dám làm nữa?

Tên thái giám gian ác này hiện đang là sủng thần số một trước mặt Hoàng thượng!

Kể từ khi hắn ta đột ngột xuất hiện và trở thành Hoàng Thành Sứ hai năm trước, dòng nước trong con hào hộ thành này chưa một ngày nào được trong xanh.

Ai mà nghe đến ba chữ này mà không sợ đến mất mật cơ chứ!

Cố Ngọc Thành nghĩ đến đây, sống lưng chợt lạnh toát. “Nếu đã như vậy… chẳng phải là chúng ta đã chọc vào Hoàng Thành Ty rồi sao…”

“Con sẽ đi tìm Quân An ngay, bảo nó nhờ Đế Cơ dò hỏi một chút…”

Cố Quân An là thứ tử của y, từ nhỏ đã thông minh tài giỏi. Sau khi đỗ Trạng nguyên, hắn ta được Hoàng thượng ban hôn cho Phúc Thuận Đế Cơ. Hiện tại, hắn ta chính là hậu bối có tiền đồ xán lạn nhất của Cố gia, cũng là niềm hy vọng duy nhất của cả gia tộc.

Cố Ngôn Chi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ra phía cửa.

Ngoài trời, mưa vẫn tí tách rơi không ngớt, dường như còn nặng hạt hơn so với lúc sáng.

Bầu trời Biện Kinh này, xem ra sắp thay đổi rồi…