Vừa bước vào cửa, đập vào mắt nàng là một bức tường đá khổng lồ. Trên tường đá khắc bốn chữ lớn "Thanh Chính Thận Hành [*]", bên dưới là bốn mươi chín điều gia quy của Cố thị được viết chi chít.
[*] Thanh Chính Thận Hành: Trong sạch, chính trực, cẩn trọng trong hành động
Nhìn thoáng qua, nét chữ ánh vàng ánh bạc, trông phóng khoáng, tự do. Nhưng khi nhìn kỹ lại, từng con chữ dường như bị một chiếc khung vô hình đóng chặt, không một nét nào được phép vượt ra ngoài khuôn khổ.
Nhìn cảnh ấy, Cố Thậm Vi không giấu nổi vẻ châm chọc trong ánh mắt.
Cố thị vốn xuất thân hàn vi, tám đời tổ tiên đều là thầy đồ dạy học ở trường tư. Mãi cho đến đời tổ phụ của Cố Thậm Vi là Cố Ngôn Chi, có lẽ do công đức tích góp tám đời cuối cùng cũng đủ, phần mộ tổ tiên bốc lên khói xanh, nên ông ta đã đỗ tiến sĩ. Từ đó, ông ta đưa cả nhà lên kinh thành, coi như cũng miễn cưỡng có được một chỗ đứng dưới chân Hoàng thành này.
Cố Ngôn Chi đã lật hết sách thánh hiền, vắt óc suy nghĩ mới viết ra được những quy củ này. Sau khi bức tường khắc chữ hoàn thành, ông ta còn cho xe ngựa chở đi khắp phố phường, qua cả cầu Kỵ Vân đến tận Quốc Tử Giám, để thiên hạ biết đến sự nghiêm cẩn của Cố gia.
Quy củ vang danh trước, rồi mới đến con người.
Đi qua một hành lang dài và mấy cánh cổng vòm, Cố Thậm Vi một mạch đi thẳng đến Phúc Thiện Đường.
Ở Cố gia, giờ giấc vấn an sớm tối, dùng bữa sáng bữa chiều đều có quy định nghiêm ngặt. Đặc biệt, cứ vào ngày mồng một và ngày rằm, cả năm chi trong tộc, từ ông lão bảy mươi cho đến đứa trẻ ba tuổi, đều phải tề tựu tại Phúc Thiện Đường để thể hiện đạo hiếu.
Hôm nay, vừa hay lại đúng ngày rằm.
Lúc Cố Thậm Vi bước vào, cả nhà đang dùng món dưa cải muối nén với cháo gạo lứt. Trong căn phòng đông đúc, từng người họ Cố đồng loạt giơ muỗng, góc độ tay, độ mở miệng, tất cả đều giống hệt nhau một cách máy móc.
Rõ ràng trong phòng ngồi đầy người, vậy mà lại yên ắng đến kỳ quái, không một tiếng động. Cảnh tượng này tựa như nửa đêm lọt vào một ngôi nhà ma, trông thấy hai hàng người giấy đang giả vờ mở tiệc, chỉ có hình thức chứ không hề có sức sống.
Thấy Cố Thậm Vi bước vào, không biết ai là người đầu tiên kinh hãi kêu lên, tiếp đó là tiếng thìa rơi xuống đất, tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng. Cả Phúc Thiện Đường bỗng chốc "sống" lại trong hỗn loạn.
"Ma! Ma.."
Nghe thấy chữ "ma", Cố Thậm Vi liền nhếch môi cười, một nụ cười đầy mỉa mai. Nàng nhìn phía gia chủ Cố gia là Cố Ngôn Chi đang ngồi ở ghế chủ tọa.