Chương 13

Lục Dực vừa nghe thấy lời này, thân mình liền run lên bần bật. Nàng ấy tung người nhanh như hổ đói vồ mồi, chuẩn xác ôm chặt lấy đùi của Ứng Phù Dung. Miệng nàng ấy ú ớ vài tiếng nức nở, chưa kịp thốt nên lời nào thì hai mắt đã trợn ngược, ngất lịm ngay trên đôi giày thêu của tú bà.

Quả là một hạt giống tốt để luyện võ!

Cố Thậm Vi chứng kiến tốc độ kinh người ấy, không khỏi thầm cảm thán trong lòng.

Nàng khẽ gật đầu với thuộc hạ, nhưng chưa vội rời khỏi căn phòng ngay mà tiếp tục hướng ánh mắt về phía chiếc giường nơi Quan Chính Thanh đang nằm.

Chiếc trường sam màu xanh treo bên cạnh giường vẫn còn sạch sẽ tinh tươm, phía dưới gấu áo, một đôi ủng đen dài được xếp ngay ngắn trên sàn.

Do đi bộ dưới trời mưa, gót ủng dính chút bùn đất, gặp hơi ấm trong phòng liền loang ra sàn nhà, vệt nước đến giờ vẫn chưa khô hẳn.

Cố Thậm Vi trầm ngâm suy nghĩ một lát, rồi lại chuyển tầm mắt lên người Quan Chính Thanh.

Trên giường có một vũng máu, đây đích thị là hiện trường vụ án đầu tiên, không sai vào đâu được. Ông ta đã bị gϊếŧ chết ngay trên giường.

Trên cánh tay và mu bàn tay nạn nhân không hề có vết thương do chống đỡ, rõ ràng là bị một nhát dao đoạt mạng. Hung thủ hẳn phải là kẻ võ nghệ cao cường, và cũng giống như nàng, là một tay sát thủ lão luyện trong nghề.

Vết máu trên bụng không nhiều, lại vương vãi một vài vụn tơ màu xanh rất nhỏ, trông như thể rơi ra từ chiếc trường sam kia.

"Đinh Dương, ngươi ra canh cửa, bảo những người khác ra ngoài hết đi, đợi người của Khai Phong phủ đến." Cố Thậm Vi trong lòng đã có tính toán, xoay người nhìn về phía Ứng Phù Dung, "Ứng chưởng quầy, hay là bà dẫn ta đi xem cái xác còn lại ở nhà xí đi."

Ứng Phù Dung gật đầu, ánh mắt thoáng vẻ ghét bỏ nhìn Lục Dực đang nằm dưới chân mình, rồi sai người khiêng nàng ấy ra ngoài.

Nàng ta nhận lấy chiếc đèn l*иg từ tay người hầu, đi trước dẫn đường cho Cố Thậm Vi, miệng nói: "Không dám nhận một tiếng Ứng chưởng quỹ của đại nhân, cứ gọi ta là tú bà là được. Ta vốn dĩ cũng dựa vào nghề này kiếm cơm, cả cái thành Biện Kinh này ai mà chẳng biết."

"Vừa rồi ta thấy thần sắc đại nhân có chút lạ, chẳng hay là đã nhìn ra điều gì rồi chăng?"

Cố Thậm Vi có chút bất ngờ nhìn nàng ta, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Quan đại nhân nổi tiếng thanh liêm, bá tánh đều rất yêu mến ông ấy. Nhưng lúc nãy Ứng chưởng quầy cũng nói, ông ấy suýt chút nữa hại hẻm Phù Dung phải đóng cửa. Cô đáng lẽ phải hận ông ấy lắm chứ, sao lại còn nói đỡ cho ông ấy?"

Người chốn lầu xanh, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ.

Ứng Phù Dung tuy miệng lưỡi chê bai Quan Ngự sử, nhưng lại không nhân cơ hội ông ta chết không đối chứng mà buông lời vu khống để hả giận.

"Đại nhân đang thử ta sao? Ứng Phù Dung ta tuy là phận nữ nhi phong trần, cốt cách thấp hèn, chẳng có cái ngạo khí của văn nhân, nhưng cũng biết đạo lý "nghĩa tử là nghĩa tận". Huống hồ, chuyện đời này đều là con dao hai lưỡi cả."

"Chẳng phải Quan đại nhân cũng đã khiến hẻm Phù Dung của ta nổi danh như cồn, trở thành con hẻm đệ nhất Đông Kinh thành này sao? Phú quý cầu trong nguy hiểm, ngẫm lại ta cũng chẳng hận ông ấy đến thế."

Cố Thậm Vi nghe những lời này của Ứng Phù Dung, trong lòng không khỏi suy tư.