Chương 4: Lần đầu gặp gỡ (4)

Dẫu biết nàng là nữ nhi, hắn không tiện giúp nàng bôi thuốc, nhưng trong lòng vẫn thấy không yên.

...

Sáng sớm hôm sau, sương mù bao phủ khắp núi rừng, bầu trời xám mờ.

Tiêu Nghị lặng lẽ đứng nhìn Giang Ý Trì đang bận rộn trước mắt. Hôm nay, nàng mặc bộ y phục xanh nhạt, cổ áo thêu đóa thanh liên bạc, tựa như chính con người nàng, thanh nhã và cao quý.

Hắn bất giác nhớ đến vết thương trên vai nàng. Dù chỉ là một vết xước nhẹ do mũi tên sượt qua, nhưng thân thể nữ nhi vốn yếu ớt, nếu để lại sẹo thì phải làm sao?

Đôi bàn tay thon dài, trắng ngần của nàng vô tình chạm vào l*иg ngực hắn. Tiêu Nghị khẽ nuốt nước bọt, vội quay mặt đi, cố gắng kiềm chế cảm xúc trong lòng.

Giang Ý Trì tháo băng, kiểm tra vết thương trên vai. Nàng thầm nghĩ, việc đưa Tiêu Nghị tới đây tối qua cũng là vì nể mặt Từ gia. Nàng biết rõ Từ Huyện lệnh coi trọng vị công tử này đến mức nào. Nếu Tiêu Nghị xảy ra chuyện, Từ gia e rằng cũng khó thoát khỏi liên lụy.

"Người của ngài chắc không tìm được đến đây. Có cần báo tin cho họ không?"

Giọng nói dịu dàng, lạnh lùng của nàng kéo Tiêu Nghị trở về thực tại. Hắn nhìn nàng, thần sắc không chút thay đổi: "Không cần."

Ngoài cửa sổ, màn sương mỏng manh dần tan, ánh dương len lỏi qua từng tán lá, trải xuống khoảng sân nhỏ một tầng sáng dịu vàng.

Tiêu Nghị đứng trước khung cửa, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt lặng lẽ dõi theo. Bên dưới, Giang Ý Trì đang nghiêng mình phơi thảo dược. Nàng khom lưng sắp đặt từng cành lá với vẻ chuyên tâm mà ung dung, như thể trò chuyện cùng cỏ cây.

Từng cử chỉ của nàng không chỉ khéo léo, mà còn toát ra sự thông minh tự nhiên, ngây thơ tự do, chẳng vướng bụi trần. Hoa đào theo gió khẽ rơi, điểm nhẹ trên vai áo trắng, càng làm cho bóng dáng ấy trở nên mơ hồ giữa thực và mộng, đẹp đến nao lòng.

Trong căn phòng hắn đang ở, thoang thoảng hương thuốc thanh nhã vấn vương. Trên bàn, một quyển y thư mở sẵn, bên lề hiện rõ những hàng bút phê thanh thoát mà cứng cỏi. Nét chữ tinh tế, có khí độ, phảng phất trí tuệ và tâm tính của nàng. Từng nét bút giản dị mà sáng tỏ, như chính con người ấy, khiến người khác chỉ thoáng nhìn cũng cảm thấy trong lòng khẽ rung động.

Hương thuốc dịu nhẹ lan tỏa trong không gian, tựa như bàn tay vô hình xoa dịu những cuộn sóng hỗn loạn trong tâm trí hắn.

Xa rời triều đình đầy toan tính, âm mưu, nơi này lại mang đến cho hắn một cảm giác bình yên đến lạ.

Nhìn bóng dáng nàng dưới sân, tay cầm sách, đôi mày khẽ nhíu lại mỗi khi suy tư. Chợt lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác vừa ấm áp, vừa bất an, vừa khao khát lại vừa sợ hãi khó tả. Tiêu Nghị khẽ khép cửa sổ, che dấu ánh mắt phức tạp của mình.