Chương 17: Toan tính thành công (3)

Đôi mắt Giang Ý Trì mở lớn, kinh hãi nhìn hắn. Khuôn mặt sắc nét của hắn lúc này trông lạnh lùng và nghiêm khắc đến đáng sợ, đáy mắt ẩn chứa sự uy hϊếp đầy xâm lược.

"Có vẻ, sư tỷ của nàng không cần đôi chân kia nữa."

Một lời nói như búa tạ giáng xuống.

Lần trước, Tiêu Nghị đã nương tay, chỉ làm tổn thương chân của Tinh Lạc, không xuống tay quá độc ác. Nhưng đó chỉ là bài học cảnh cáo, vì nàng dám dẫn Giang Ý Trì trốn chạy đến Thanh Châu.

Giang Ý Trì chưa từng hoảng loạn và bất lực như lúc này. Tiêu Nghị nhìn nàng hồi lâu, trong căn phòng, hương trầm lặng lẽ cháy, tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt.

Hắn bất ngờ đứng dậy, giọng nói mang theo chút thất vọng: "Nếu đã vậy, thì tiểu tử Lục gia, phu phụ nhà họ Từ, và cả sư tỷ của nàng, bổn vương sẽ không nương tay nữa."

Hắn tiến đến gần nàng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn sâu vào đôi mắt đang hoảng hốt của nàng. Tiêu Nghị khẽ cười nhạt, giọng nói như lưỡi dao sắc bén: "Đã vậy, nàng cứ đi đi."

Hắn vừa nâng tay, nhưng một bàn tay nhỏ nhắn, trắng muốt đã níu lấy tay áo hắn. Giang Ý Trì ngẩng đầu, ánh mắt cầu khẩn nhìn hắn.

"Ta cầu xin ngươi, tha cho bọn họ, được không?"

Tiêu Nghị nghiêng đầu nhìn nàng, bàn tay nâng lên, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tái nhợt của nàng. Giọng nói của hắn mang theo chút bất đắc dĩ: "Quyết định nằm trong tay nàng. Suy nghĩ kỹ rồi hãy nói với bổn vương."

Thời gian chậm rãi trôi qua, gần nửa nén hương, Tiêu Nghị nhìn nàng, chậm rãi đưa tay mở cửa, hé ra một khe hẹp.

"Nếu đã vậy, bổn vương cũng không cần nương tay nữa."

Giang Ý Trì cắn chặt môi, nâng tay giữ lấy khung cửa. Giọng nói mỏng manh, như gió thoảng qua: "Ta... nghĩ kỹ rồi."

Tiêu Nghị nắm lấy bàn tay nàng, đôi tay nhỏ bé lạnh buốt, có lẽ vì sợ hãi. Hắn khẽ cười, trán tựa vào nàng, khuôn mặt hiện lên nét dịu dàng hiếm thấy.

"Đã nghĩ kỹ điều gì, Chi Chi?"

Giang Ý Trì nghe hắn gọi tên, hàng mi dài cong vυ"t khẽ run. Nỗi nhục nhã trong lòng khiến đôi mắt nàng đỏ hoe.

"Ngươi tha cho sư tỷ và bọn họ... Ta... sẽ nghe lời ngươi."

Tiêu Nghị nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch: "Đương nhiên rồi."

Hắn lập tức ôm lấy nàng, bước nhanh về phía giường, vén tay hất tung lớp màn trướng.

Sau lớp màn, bàn tay rắn chắc của hắn đan chặt lấy những ngón tay mềm yếu của nàng.

Hương trầm trong lư hương đã đổi sang một mùi hương khác, nồng hơn.

Tiêu Nghị vuốt ve cần cổ mảnh khảnh của nàng, nhẹ nhàng nâng lên, hơi thở nóng rực phả vào da thịt nàng. Trong khoang miệng, vương lại chút vị tanh của máu.

Nhìn vệt đỏ nơi khóe môi mỹ nhân, hắn cúi sát bên tai nàng, giọng nói khàn khàn thì thầm: "Phải tập trung, Chi Chi."

Mãi đến nửa đêm, tiếng động trong phòng mới dần lắng xuống.

Tiêu Nghị gọi người mang nước vào, thần sắc thỏa mãn, ôm lấy nàng rửa sạch. Giang Ý Trì cứ thế khóc mãi, hắn chỉ có thể bất đắc dĩ lau khô nước mắt cho nàng.

Trong lúc ấy, cung nữ đã mang chăn gối mới vào phòng.

...

"Tiểu tử Lục gia kia, bổn vương sẽ giúp y lật lại bản án. Còn y quán của nàng thì đừng lo, sẽ không ai dám làm khó nữa."

"Về phần Từ Mặc, bổn vương sẽ cho hắn một con đường sáng lạn."

Tiêu Nghị siết chặt người trong lòng. Giang Ý Trì có lẽ đã kiệt sức, nhắm mắt không đáp, đôi mắt vẫn còn hoe đỏ, khóe môi sưng tấy.

"Bổn vương biết nàng chịu ấm ức. Đợi đến kinh thành, sẽ lấy danh vị trắc phi đưa nàng vào phủ. Có bổn vương che chở, không ai dám ức hϊếp nàng."

Hắn siết chặt vòng tay, như muốn trấn an, lại như đang hứa hẹn.