Giang Ý Trì khẽ nhíu mày khi ánh mắt dừng lại ở vết máu loang trên tà váy. Nàng mím môi, dìu Tinh Lạc ngồi xuống ghế đá bên hiên, rồi quay người vào trong phòng lấy hộp thuốc. Cúi người, nàng nhẹ nhàng xem xét vết thương trên chân Tinh Lạc.
Đó là một vết rách dài, sâu hoắm, nhưng may mắn không chạm đến xương. Giọng nàng vẫn dịu dàng như thường ngày, nhẹ nhàng cất lên: "Đại sư tỷ, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Tinh Lạc hít sâu một hơi, giọng nàng run rẩy, mang theo chút nghẹn ngào: "Chi Chi, ta cũng không giấu muội nữa... Tử Mặc ca...huynh ấy xảy ra chuyện rồi."
Ba năm trước, tại thành Vĩnh Châu, có một gia đình họ Ô, cả nhà ba người gồm phu thê và một đứa trẻ đã bị thảm sát trong một đêm. Quan phủ kết luận là do mối thù cá nhân, sau đó vụ án rơi vào quên lãng, không ai nhắc đến nữa.
Tinh Lạc lau đi giọt lệ vừa tràn khỏi khóe mắt, giọng nàng run rẩy: "Không biết vì sao, nhưng họ lại tra ra được sự thật."
Trước gia đình họ Ô, thành Vĩnh Châu từng có một gia tộc giàu sang lừng lẫy - nhà họ Lục. Lục gia sở hữu gia sản đồ sộ, phú quý bậc nhất, nhưng trong một chuyến hải hành, Lục lão gia cùng hai người con trai trưởng và thứ đều bỏ mạng. Lục phu nhân không chịu nổi nỗi đau mất chồng con, đã treo cổ tự vẫn ngay trong đêm. Ngay sau đó, một trận hỏa hoạn bất ngờ thiêu rụi toàn bộ Lục gia, biến ngôi nhà lớn thành đống tro tàn. Hơn trăm mạng người trong gia tộc ấy đều bỏ mình trong biển lửa, không một ai sống sót. Ngọn lửa hoành hành suốt hai ngày hai đêm, để lại sự trống rỗng và tang thương.
Duy chỉ có một người thoát khỏi thảm kịch đó - Lục công tử nhỏ tuổi nhất, Lục Lăng Phong. Nhưng từ đó, y biệt tích không rõ tung tích.
Tinh Lạc dừng lại một chút, ánh mắt đượm buồn nhìn Giang Ý Trì: "Muội biết không, Lục Tử Mặc chính là Lục Lăng Phong - tiểu công tử của Lục gia. Y đã ẩn nhẫn suốt bao năm, cuối cùng cũng báo được thù nhà."
Giang Ý Trì lặng người nghe hết câu chuyện. Nàng không ngờ, Lục Tử Mặc vốn luôn tỏ ra vô tư không vướng bận, lại mang trên vai một quá khứ đầy đau thương và bí mật. Hóa ra, người mà triều đình truy nã bấy lâu chính là y. Không, phải nói là Lục Lăng Phong.
"Chuyện đã qua lâu như vậy rồi, tại sao quan phủ lại bất ngờ tra ra được?" nàng thầm thì, đôi mày khẽ nhíu chặt.
Tinh Lạc lắc đầu, vẻ mặt mơ hồ: "Ta cũng không biết. Khi vừa vào thành, định ghé trà quán nghỉ chân thì bị người của quan phủ bao vây. Nhưng bọn họ... võ nghệ cao cường, hành sự tàn nhẫn, không giống quan binh chút nào. Họ... trông giống như... sát thủ."
Tinh Lạc bất giác giật mình, như chợt nhận ra điều gì. Ánh mắt nàng trở nên căng thẳng: "Là ta quá vội vàng, không nhận ra điều này sớm hơn."
Nàng nắm lấy tay Giang Ý Trì, khẽ vỗ nhẹ, cố trấn an: "Chi Chi, muội nghỉ ngơi đi. Ta còn có việc phải làm."
Giang Ý Trì chưa kịp ngăn cản, Tinh Lạc đã vội vàng rời đi, bóng dáng nàng nhanh chóng khuất sau cánh cửa.
"Meo..."
Một chú mèo lông xù nhảy phóc vào lòng Giang Ý Trì. Nàng ôm lấy nó, siết nhẹ vòng tay, đôi mắt thoáng vẻ băn khoăn, u sầu. Hôm nay, hết chuyện này đến chuyện khác ập đến, khiến nàng không khỏi bối rối và mệt mỏi.
---
Giang Ý Trì vừa bước chân ra khỏi tiệm cầm đồ, chưa kịp rời đi thì những thứ nàng cầm cố đã được đưa đến tay Tiêu Nghị.
Tiêu Nghị nhìn những tờ giấy trong tay, trên đó là dấu đỏ xác nhận quyền sở hữu mấy cửa tiệm. Hắn nhếch môi cười nhạt, không ngờ nữ tử nhỏ bé này lại có chút tài sản riêng.
"Truyền Lưu Thành Phủ đến gặp bổn vương." Hắn đặt xấp giấy xuống bàn, giọng nói không lộ cảm xúc.
"Vâng, Vương gia."
---
Giang Ý Trì đưa ngân phiếu cho Tinh Lạc, giọng điệu không cho phép từ chối: "Sư tỷ, mấy ngày nay tỷ chạy ngược xuôi, chắc chắn đã tiêu tốn không ít bạc. Cầm lấy mà dùng."
Tinh Lạc nhìn số ngân phiếu lớn trong tay, trong phút chốc hiểu ra mọi chuyện, giọng nàng trách móc: "Muội đã cầm cố hết cửa tiệm rồi sao? Đó là đồ sư phụ để lại làm của hồi môn cho muội mà!"
Giang Ý Trì không muốn tranh cãi thêm, chỉ nhét ngân phiếu vào tay Tinh Lạc, bình thản nói: "Chỉ là một phần thôi, sư tỷ đừng quá lo lắng."
Tinh Lạc mấp máy môi định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại im lặng. Nàng xoay người, bất ngờ ôm chầm lấy Giang Ý Trì, giọng nói khẽ run: "Chi Chi, cảm ơn muội."
Giang Ý Trì mỉm cười, nhẹ vỗ lưng nàng, dịu dàng đáp: "Không sao đâu, sư tỷ. Tỷ biết mà, những thứ đó đối với muội không quan trọng."