Chương 11: Tái ngộ (1)

Có thể thấy mối quan hệ giữa Tinh Lạc và Lục Tử Mặc vô cùng thân thiết. Theo lời Tinh Lạc kể, Lục Tử Mặc cũng là một cô nhi. Hai người vì đồng cảnh ngộ mà thấu hiểu lẫn nhau, lại thêm chí hướng tương đồng nên trở thành tri kỷ.

Họ cùng nhau bôn ba qua nhiều vùng đất, cuối cùng quyết định dừng chân tại Thanh Châu một thời gian.

Dù Lục Tử Mặc nhiều lần khuyên ngăn, Tinh Lạc vẫn cố chấp không nghe, y đành bất lực mà nghe theo ý nàng. Giang Ý Trì vốn không thể uống rượu nên chỉ ngồi bên cạnh nhấp từng ngụm trà, chống cằm lắng nghe hai người trò chuyện.

Đêm buông xuống, Giang Ý Trì trông thấy Lục Tử Mặc cõng Tinh Lạc xuống lầu đi tìm xe ngựa. Ánh trăng rọi xuống, phủ lên bóng dáng hai người một lớp sương bạc mờ ảo, tựa như cảnh trong tranh.

Nàng bước theo sau, trong tay ôm lấy hai thanh kiếm của họ. Lục Tử Mặc nghiêng đầu nhìn Tinh Lạc trên lưng, giọng nửa như trách móc, nửa như trêu chọc: "Đại tiểu thư, tửu lượng hôm nay kém quá rồi."

Tinh Lạc rụt cổ, khẽ nhắm mắt, buông một câu ngắn gọn: "Câm miệng."

Lục Tử Mặc quay đầu nhìn Giang Ý Trì, cố ý nói lớn: "Tiểu sư muội, muội nói xem, sư tỷ của muội đúng là quá kiểu cách!"

Giang Ý Trì mím môi, khẽ cười. Nàng còn chưa kịp đáp lời thì Tinh Lạc đã vung tay giáng xuống một cái tát nhẹ: "Lục Tử Mặc, ngươi chán sống rồi à?"

Lục Tử Mặc chẳng những không giận, còn phá lên cười sảng khoái.

"Chi Chi, đừng nghe hắn nói bậy." Tinh Lạc mỉm cười, quay sang Giang Ý Trì nói.

Xe ngựa đã đợi sẵn ở đầu ngõ, Lý thúc của Nhân An Đường đã đứng đó từ lâu.

"Tinh Lạc Tiểu thư uống say rồi." Lý thúc lên tiếng.

Lục Tử Mặc sắp xếp cho Tinh Lạc ngồi ngay ngắn, vừa xoa vai vừa cười nhẹ: "Không chỉ say, mà là say đến không biết trời trăng gì nữa." Sau đó, y quay sang dặn Giang Ý Trì: "Tiểu sư muội, khi về nhớ cho nàng uống canh giải rượu. Nếu không sáng mai tỉnh dậy, nàng nhất định sẽ lại kêu đau đầu."

Giang Ý Trì mỉm cười, nhẹ nhàng đáp lời.

Trên đường về, Tinh Lạc nắm lấy tay Giang Ý Trì, giọng nói pha chút men say: "Chi Chi, nửa năm nữa, ta và Tử Mặc sẽ về Ngụy huyện thành thân."

Giang Ý Trì khẽ siết tay nàng, gật đầu: "Sư phụ sẽ rất vui." Nhìn đôi mắt Tinh Lạc khép hờ, nàng thấp giọng nói thêm: "Ta cũng sẽ rất vui."

"Chi Chi, muội và Từ Mặc phải sinh một cô con gái. Ta sẽ sinh một cậu con trai, chúng ta làm thông gia."

"Muội xinh đẹp thế này, sau này con gái muội chắc chắn cũng sẽ giống muội."

Giang Ý Trì nghe vậy, bật cười bất đắc dĩ: "Sư tỷ, tỷ đúng là uống nhiều quá rồi."

Tinh Lạc không hài lòng, nghiêng đầu, lẩm bẩm: "Không còn sớm nữa... Ta đã hứa với Tử Mặc, sẽ cho y một... mái nhà..."

---

"Vương gia, Lưu đại nhân sai người đến mời."

Ý đồ của Lưu đại nhân, người sáng suốt vừa nhìn đã hiểu ngay.

Cảnh Vương vừa đặt chân đến Thanh Châu, Lưu đại nhân đã vội vàng cử người đến đón.

Hai tháng trước, Tuyên Vương và Dự Vương khởi binh tạo phản, thế như chẻ tre, phá tan từng phòng tuyến, binh mã thẳng tiến đến Kinh thành, khiến cả Thượng Kinh chấn động.

Cảnh Vương vẫn trấn thủ biên cương, được triệu về trong cơn nguy nan. Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, hắn đã dẹp yên loạn lạc.

Đương kim Hoàng thượng đăng cơ mới năm năm, nhưng đã sớm chìm đắm trong hoang da^ʍ vô đạo, lại ham mê phù phiếm, ngày ngày chìm trong việc cầu tiên hỏi đạo. Việc triều chính bị bỏ bê, hoạn quan lộng hành, nửa tháng không thiết triều đã trở thành chuyện thường tình.

Trên thì như vậy, dưới cũng chẳng khác gì. Quan viên các nơi ức hϊếp bách tính, tham ô nhận hối lộ, đã thành thói quen.

Cảnh Vương đi qua Thanh Châu, tri phủ Thanh Châu làm sao có thể bỏ qua cơ hội này. Ai ai cũng nhìn ra, với chiến công hiển hách hiện tại, nếu một ngày Hoàng thượng băng hà, người có khả năng lớn nhất lên ngôi, chính là Cảnh Vương.

"Đi, xem thử thế nào."

Tiêu Nghị thay một bộ trường bào đen thêu kim long, tóc búi cao cố định bằng ngọc quan, đôi mắt đen sâu thẳm như màn đêm, bên hông đeo một miếng bạch ngọc, khí chất uy nghiêm, khiến người khác không khỏi kính sợ.

Hắn vừa xuất hiện, mọi người đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh hô lớn: "Tham kiến Cảnh Vương điện hạ!"

Tiêu Nghị ung dung bước lên vị trí chủ tọa, khoan thai nói: "Chư vị, miễn lễ."

Mọi người như được đại xá, vội tạ ơn rồi lần lượt đứng dậy trở về chỗ ngồi.

Cảnh Vương tuy là nghĩa tử của Tiên đế, nhưng sau khi Tiên đế băng hà, hắn bị tân đế giáng chức, đuổi khỏi Thượng Kinh. Nào ngờ, hai vương tạo phản, lại chính nhờ hắn dẹp yên sóng gió.