Chương 9

Người quản lý công viên đi ngang qua chào anh, đưa hai bản thỏa thuận sửa chữa theo mẫu cần anh ký, còn nhắc đến việc mấy hôm trước có gặp Mạnh Uyển ở đây.

Trần Tế Dao ký xong đưa bút trả lại cho đối phương, người kia trong tầm mắt còn chưa đi xa được hai phút, phía sau một tiếng chất vấn đã vang lên không báo trước: "Không phải đã nói là tôi sẽ đi cùng anh sao?"

Trần Tế Dao quay đầu lại, người nói đã đến gần.

Đối phương nhíu mày, nhìn anh đầy bất mãn, ghé sát tai anh thì thầm: "Đồ lừa đảo thất hứa."

"Trước mặt mẹ anh tôi tạm thời không tính toán với anh, nhưng anh tốt nhất là nghĩ ra một lý do có thể thuyết phục tôi nhanh đi, nếu không tôi sẽ không dễ dàng nguôi giận đâu."

Đối diện với Trần Tế Dao là một khuôn mặt hoàn toàn hung dữ, nhưng khi quay đầu nhìn người phụ nữ mỉm cười trong bức ảnh đen trắng trước mặt, sắc mặt lại lập tức trở nên cung kính.

Đặt đồ ăn nhẹ mà dì Vân đã chuẩn bị sẵn lên, cúi lạy ba cái sâu sắc trước bia mộ.

Khi Khương Di Thanh qua đời, Triệu Hi cũng chỉ mới mười mấy tuổi, ấn tượng về bà vẫn còn mơ hồ, không quá thân thiết, nhưng mỗi năm đều kiên trì đến cúng viếng một cách chân thành ... chỉ vì bà là người phụ nữ duy nhất trên đời đã ban cho Trần Tế Dao sinh mệnh.

Những lời lẽ sướt mướt khó thốt ra, cậu ấp ủ hồi lâu, cuối cùng chỉ để lại câu chân thành nhất trước khi rời đi: "Dì Khương cứ yên tâm, cháu sẽ chăm sóc Trần Tế Dao thật tốt."

Trần Tế Dao vỗ vai cậu, ra hiệu khí hậu trên núi thất thường, nhìn thời tiết có lẽ lát nữa sẽ mưa, nên không ở lại đây lâu nữa.

Hai người sánh vai cùng nhau đi ra ngoài, trên người mặc những bộ vest cùng tông màu nhưng kiểu dáng khác nhau, Triệu Hi chỉ thấp hơn Trần Tế Dao nửa cái đầu, toát lên vẻ cao quý nhưng vẫn có nét tự nhiên, phóng khoáng, không cần nói họ đến viếng mộ, mà nói là đến thưởng hoa dạo chơi cũng có người tin.

Địa thế nơi đây được bao quanh bởi núi rừng, cảnh sắc vào mùa xuân và mùa thu là đẹp nhất, Triệu Hi bước lên bậc đá rất chậm, nhưng do mất tập trung ngắm cảnh mà trượt chân vì rêu xanh, nhanh chóng giữ vững trọng tâm, theo phản xạ nắm lấy tay Trần Tế Dao.

Trần Tế Dao tay anh buông thõng bên hông, các ngón tay khẽ cong lên, bản năng nắm chặt tay cậu, giữ trong lòng bàn tay mình.

Nhưng cũng chỉ đi được vài bước, qua mấy bậc thang ẩm ướt nhất thì anh buông cậu ra, không như mọi khi vẫn luôn nắm tay cậu từ đầu đến cuối.

Triệu Hi hoàn toàn không hay biết, cho rằng anh chỉ bị trượt tay, áp sát lòng bàn tay vào, mười ngón tay đan chặt hơn với anh.

Ghế sát tai anh trò chuyện: "Trần Tế Dao, anh có bao giờ nghĩ trăm năm sau tro cốt của mình sẽ được xử lý thế nào không?"

Đời người thoáng cái đã mấy chục năm, dù tranh giành bao nhiêu công danh lợi lộc, cuối cùng cũng đều phải trở về với vài nắm đất vàng ít ỏi.

Cậu chỉ đột nhiên cảm thán như vậy, nhưng ở nghĩa trang bàn về chủ đề này, thực ra lại không hề có vẻ đường đột.

Trần Tế Dao quay đầu nhìn cậu một cái, Triệu Hi chỉ tay về phía sau: "Vừa nãy đi qua khu đó toàn là mộ đôi, trông bề thế hơn, cảnh quan xung quanh hình như cũng khác những nơi khác."

"Cho nên anh..." Cậu nói rồi lén lút ghé sát vào, hỏi với vẻ trêu đùa, rất gần: "Có muốn cân nhắc mua trước một chỗ ở đây cho hai chúng ta không? Tranh thủ lúc vẫn còn vị trí đẹp để chọn."