Anh chưa từng nghĩ sẽ áp dụng khuôn mẫu cuộc đời tương tự lên chính mình, nếu bây giờ bảo anh tìm người kết hôn thì anh tuyệt đối không chịu, huống hồ anh cũng không thích trẻ con.
Trần Tế Dao không biết có nghe mình nói không, đợi một lúc lâu sau khi lời nói của Triệu Hi dứt, anh mới hờ hững tiếp lời: "Đúng là đáng ghen tị."
Triệu Hi tiến lại khoác vai anh, mặt ghé rất gần, cong môi nói không bàn chuyện này nữa, hỏi anh các món ăn tối nay ở Phức Loan thế nào, bếp trưởng món Hoa nghe nói được săn đón từ khách sạn năm sao "có số má" nhất Bắc Kinh.
Trần Tế Dao vẫn còn nghĩ đến chuyện làm ăn, thần sắc có chút lãnh đạm, chỉ nói không nếm được bao nhiêu.
Nhưng trông anh giống như không có khẩu vị vậy, trong lúc nói chuyện, không biết từ bao giờ đã đặt đĩa bánh kem trong tay xuống.
Bữa tiệc kết thúc lúc đêm khuya, Triệu Húc Đình lái xe đưa vị hôn thê về nhà, Triệu Hi kiên quyết ở lại cho đến khi nhóm người cuối cùng rời đi, thậm chí tiễn cả Bùi Minh xong, mới kéo Trần Tế Dao lảo đảo đi đến bãi đỗ xe.
Tối nay rượu uống quá nhiều loại, pha lẫn vào nhau nên dư vị hơi mạnh, lúc nãy chưa cảm thấy gì, nhưng giờ tĩnh tâm lại mới thấy đầu nặng trịch như đổ chì, chân cẳng dường như cũng không còn nghe lời nữa.
Dù vậy, trong lòng anh vẫn không ngừng bận tâm đến một chuyện cực kỳ quan trọng, trước khi lên xe, anh túm lấy vạt áo Trần Tế Dao, tay luồn vào túi quần anh: "Điện... điện thoại của tôi đâu?"
"Làm gì?" Người đàn ông khẽ hỏi bên tai.
"Ghi chú."
"Tôi biết rồi."
Hai người gần như đồng thời cất tiếng, Trần Tế Dao chỉ chậm hơn cậu một giây, nhưng như có thần giao cách cảm, đã sớm thấu rõ ý định của cậu.
Anh cúi thấp người xuống, xoa đầu cậu, vỗ về: "Yên tâm, tôi nhớ mà."
Nói xong, anh đặt tay cậu xuống, giúp cậu thắt dây an toàn.
Khi cửa xe sắp đóng, Triệu Hi đột nhiên nghiêng người sang, nắm chặt lấy ngón út của người đàn ông.
Trần Tế Dao quay đầu lại, chỉ thấy ánh mắt cậu dường như đã trong trẻo hơn, đồng tử lấp lánh những tia sáng nhỏ, trong ánh nhìn mơ màng lấp lánh như những vì sao đêm.
"Đừng đi một mình."
Trần Tế Dao cúi người lắng nghe cậu, yết hầu nơi cổ Triệu Hi khẽ trượt lên xuống, lặp lại câu nói vừa rồi: "Đừng đi một mình, tôi sẽ đi cùng anh."
Nói rồi, cậu chớp mắt cười cười: "Trần Tế Dao, bất kể sau này khi nào... chỉ cần anh nhớ mẹ rồi, tôi đều sẽ cùng anh đi thăm bà."
Chiếc xe chạy về Làn Uyển, sợ cậu khó chịu trong dạ dày, Trần Tế Dao cố ý giảm tốc độ lại một chút.
Dòng xe Maybach có hệ thống giảm xóc rất tốt, Triệu Hi không thích những mẫu xe thương mại có gầm quá nặng như vậy, nhưng điều đó không ngăn cản cậu ngủ rất ngon ở ghế phụ của Trần Tế Dao.
Sân trước biệt thự đã tắt đèn, bây giờ kéo cậu về nhà e rằng sẽ gây ra không ít tiếng động.
Trần Tế Dao tắt máy xe, dừng lại bên đường, nhân lúc ánh trăng cô đơn treo cao giữa màn đêm tĩnh mịch, lạnh lẽo, anh trầm mặc và chăm chú nhìn dáng ngủ của người bên cạnh.
Sau một lúc tĩnh lặng bên nhau, không khí trong xe trở nên vô cùng yên bình, hơi thở của Triệu Hi rất nhẹ, l*иg ngực phập phồng gần như hòa vào màn đêm dày đặc phía sau.
Trần Tế Dao đưa tay vuốt tóc cậu, để lộ vầng trán nhẵn nhụi và đôi mày mắt tuấn tú.
Ngón cái lướt nhẹ hờ hững trên đôi môi cậu, dừng lại một chút nhưng không có thêm hành động nào nữa, năm ngón tay co lại, thu tay về.