Cuối tuần không làm việc, niềm đam mê công việc của anh chỉ có thể kéo dài đến 12 giờ đêm thứ Sáu.
Mạnh Uyển kéo tay anh, muốn anh nếm thử trà hoa hồng mới pha của bà, Triệu Hi uống một ngụm liền tê từ gốc lưỡi đến đầu lưỡi: “Mẹ phải để nguội rồi hẵng đưa cho con chứ.”
“Con ăn phải thuốc súng à, làm gì mà to tiếng thế?” Mạnh Uyển vỗ tay anh.
Khí thế của Triệu Hi lập tức giảm đi một nửa, anh xoa xoa sống mũi, ánh mắt vô tình liếc nhìn gara bên ngoài.
Thấy bên đó không có động tĩnh gì, anh mới lười nhác ngồi xuống ghế: “Có đồ ăn gì không, mẹ đưa con một ít đi, con đói rồi.”
“Cua đang hấp trên bếp đấy, mười phút nữa là xong!”
Giọng dì Vân vọng ra từ bếp, Triệu Hi im lặng nhìn điện thoại.
Thấy thông báo rời nhà từ ứng dụng khóa điện tử Hối Cảnh ba mươi phút trước, anh cúi đầu nhấp một ngụm trà, không nói gì thêm.
Khi cua vừa ra lò, Triệu Húc Đình đúng lúc đi xuống từ trên lầu.
Anh tìm dì Vân nói vợ mình mấy hôm nay không khỏe, muốn đóng gói vài con cua mang về cho cô ấy, tối nay sẽ không ở lại Lan Uyển lâu.
Trần Tế Dao lúc này vừa bước vào cửa, hai người đối mặt nhau ở cầu thang, Triệu Húc Đình hỏi anh đã xem bản kế hoạch hoạt động mà Á Thâm đưa ra chưa, rồi kéo anh lại trò chuyện vài câu đơn giản.
Mạnh Uyển đi tới, vẻ mặt trách móc: “Ôi chao, cuối tuần rồi mà còn kéo A Dao nhà chúng ta đi làm khổ sai nữa à?”
Triệu Húc Đình cười bất lực, chỉ đành biết điều ngậm miệng lại, vỗ vai Trần Tế Dao rồi xách cua rời đi.
Cánh cửa đóng lại, Mạnh Uyển giục Trần Tế Dao đi rửa tay, dì Vân đã pha xong bát nước chấm giấm gừng ăn cua.
Trong phòng ăn, một bóng người yên lặng ngồi quay lưng về phía cửa.
Trước mặt Triệu Hi là vài đĩa khai vị, là dì Vân sợ anh không chờ được nên đã mang ra trước.
Thật ra anh đã nhận ra tiếng xe ô tô tắt máy trong sân từ sớm, nghe Triệu Húc Đình và những người khác trò chuyện ở cửa, đây cũng là lần đầu tiên anh đứng ngoài cuộc, giả vờ như không có chuyện gì mà không chạy tới bắt chuyện.
Trần Tế Dao rửa tay xong ngồi xuống ghế bên cạnh, Triệu Hi đặt đũa xuống đứng dậy, nói với Mạnh Uyển: “Con ăn no rồi.”
Mạnh Uyển ngạc nhiên: “Vừa nãy không phải còn nói đói sao?”
“Chưa ăn gì cả mà sao đã no rồi?”
Từ cuối cùng còn chưa nói xong, Triệu Hi đã đi đến sofa phòng khách, ngồi xuống bật TV.
Mạnh Uyển nhíu mày lườm anh một cái, rồi lên lầu gọi Triệu Chính Lâm, không quan tâm đến anh nữa.
Người đông thì không thể chỉ ăn cua, dì Vân còn chuẩn bị thêm vài món khác, tuy có hơi luống cuống tay chân, nhưng con cái về bà vẫn vui vẻ trong lòng.
Thấy trên thớt có ít thịt bò, Trần Tế Dao xắn tay áo đến bên bàn bếp.
Dì Vân huých tay anh: “Cậu đi ngồi đi.”
Trần Tế Dao nhận con dao từ tay bà: “Dì cứ nghỉ ngơi, để cháu làm.”
Đầu bếp chính còn đứng bên cạnh phụ việc cho anh.
Không lâu sau, một giọng nói dịu dàng hỏi thăm bên tai: “Gần đây trời lạnh, chân dì cảm thấy thế nào, còn đau không ạ?”
Dì Vân lau tay vào tạp dề: “Ôi, tôi đây là bệnh cũ rồi.”
“Tiểu Hi mấy hôm trước có người gửi cao dán đến cho tôi, cái đó không biết mua ở đâu mà dán vào là đỡ ngay, hiệu nghiệm lắm.”
Nói đoạn, bà quay đầu nhìn về phía phòng khách, che miệng cười khẽ nói với Trần Tế Dao: “Lần trước tài xế mang thuốc đến, trùng hợp mấy bà phu nhân đang đánh bài trong nhà, ai cũng khen Tiểu Hi đứa trẻ này chu đáo, hoàn toàn khác với những lời đồn bên ngoài, nói rằng sau này cậu ấy lập gia đình chắc chắn cũng sẽ là người chu đáo với gia đình.”