Trong ảnh là chiếc bánh kem cầu vồng Triệu Hi tặng Trần Tế Dao vào năm Khương Di Thanh qua đời.
Trước khi thổi nến, cậu đã dùng điện thoại của Mạnh Uyển chụp ảnh, sau này càng nhìn càng thích liền trực tiếp giúp Trần Tế Dao đặt làm ảnh đại diện WeChat.
Triệu Hi nghĩ thầm tên nhóc này quản chuyện cũng rộng ghê, nhưng ngoài mặt lại không hề lộ vẻ gì, nheo mắt nhìn đối phương: “Cảm ơn lời giới thiệu, nhưng Tết Nguyên Đán chúng tôi đã có kế hoạch rồi.”
Louis ngước mắt, hứng thú lắng nghe cậu kể.
“Trong nước không có gì hay ho, chúng tôi chuẩn bị đi đảo Penida nhảy bungee, tiện thể ngắm hoàng hôn.”
Louis gật đầu, nhưng nụ cười lại không thật lòng: “Thế à? Vậy thì tuyệt vời quá.”
“Chơi một trò mạo hiểm như vậy, vừa nghe đã biết Triệu tổng là một người rất có tinh thần phiêu lưu mạo hiểm, chúc hai người chuyến đi vui vẻ.”
Nói xong không nhìn cậu nữa, ánh mắt liếc sang người đàn ông bên cạnh, nhếch môi uống cạn ly trà trước mặt.
Một bữa cơm khiến người ta mệt mỏi quá chừng, còn tệ hơn nhiều so với việc phải đối phó với những ông lão cứng đầu trong cuộc họp hội đồng quản trị.
Khi ra ngoài, nụ cười trên mặt Triệu Hi lại là thật tâm, vì cuối cùng cậu cũng có thể cùng Trần Tế Dao cắt đuôi cái tên đáng ghét trước mặt này.
Xe của Trần Tế Dao đậu ở công ty, lần này anh đi cùng siêu xe của Triệu Hi, ghế phụ lái quanh năm vẫn là vị trí dành riêng cho anh.
Trước cửa khách sạn dòng người tập trung đông đúc, xe của Triệu Hi không thể phát huy hết hiệu suất, lúc lên dốc cậu đạp ga rất chậm.
Khi đánh lái, một chiếc Lambo văng đuôi vượt qua từ phía sau, vừa hay dừng lại trước mặt Trần Tế Dao.
Cửa kính xe hạ xuống, người ở ghế lái tay đặt trên vô lăng nhướng mày với Trần Tế Dao: “Buổi chiều đến Trác Hội đi, tôi đã liên hệ với người bên đó rồi.”
Sở giao dịch chứng khoán làm việc vào một giờ chiều, Louis trong lời nói không tiết lộ cụ thể là lịch trình gì, Trần Tế Dao hơi trầm ngâm.
Nhìn người phía trước thay đổi ánh mắt đi về phía xe của mình, trong lòng Triệu Hi dâng lên một sự khó chịu mơ hồ, ánh mắt lạnh đi.
Đợi đến khi người kia đi đến bên cửa sổ, cúi người nhìn về phía mình, Triệu Hi khẽ hừ lạnh, liếc nhìn anh ta cười như không cười: “Ý anh là muốn em tự mình về đúng không?”
Trần Tế Dao không giải thích nhiều, nghĩ nghĩ rồi nói: “Còn có việc khác, lái xe cẩn thận, trên đường chú ý an toàn.”
“Không cẩn thận được chút nào đâu!”
“Vậy thì anh gọi xe hộ tống cho em.” Trần Tế Dao rất lý trí đưa ra phương án.
Triệu Hi cười khẩy, hừ nhẹ một tiếng, liếc nhìn chiếc Lambo có cánh gió sau dựng rất cao phía trước.
Rồi lại nhìn qua: “Bữa tối thì sao? Cũng phải để em tự mình giải quyết à?”
“Anh sẽ cố gắng về sớm nhất có thể.”
Triệu Hi: “Ngồi chiếc xe phía trước về Hội Cảnh à?”
Trần Tế Dao không tiếp lời nữa.
Triệu Hi không muốn lãng phí thời gian với anh ở đây nữa, trong mắt lóe lên một tia bực bội, gật đầu: “Được rồi được rồi, em biết rồi Trần Tế Dao.”
“Bây giờ, hãy bỏ tay anh ra khỏi cửa xe của em.”
Nói xong nghiến răng nghiến lợi, cửa kính xe từ từ kéo lên ngăn cách tầm nhìn của cả hai.
Đánh một cái lái, đạp mạnh ga, chiếc SF90 hào nhoáng đó một cú vào cua, lao đi như một cơn gió biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Sau khi Triệu Hi rời đi, Trần Tế Dao mở cửa lên xe Louis.