Chương 38

Khi đó Triệu Hi nhìn trúng một chiếc đồng hồ trong buổi đấu giá mùa thu của Bảo Gia Sĩ, muốn mua tặng Trần Tế Dao làm quà năm mới.

Ban đầu là thế nào cũng phải giành được, ngờ đâu Louis này giữa chừng đột nhiên xuất hiện cạnh tranh với cậu, ra giá rất quyết liệt, Triệu Hi tự nhiên sẽ không nhượng bộ.

Ai ngờ người này khi đẩy giá lên 11 triệu tệ thì đột nhiên dừng tay, cuối cùng Triệu Hi thành công giành được chiếc đồng hồ đó, nhưng lại với mức giá cao hơn giá thị trường dự kiến tới tận 3 triệu tệ!

Chuyện này Triệu Hi không hề nhắc đến trước mặt Trần Tế Dao, sau khi đến khách sạn và vào phòng riêng, cậu vẫn giả vờ rất thân thiện bình tâm tĩnh khí bắt tay với Louis.

Bữa ăn hôm nay là Louis mời, không câu nệ ai ngồi ghế chủ vị, Trần Tế Dao thân quen với anh ta nên hai người tất nhiên phải ngồi gần nhau.

Triệu Hi giao bộ vest đã cởi ra cho nhân viên phục vụ, đi ngang qua sau lưng hai người, lặng lẽ kéo ghế của Trần Tế Dao ra xa Louis một chút, sau đó ngồi sát vào Trần Tế Dao bên cạnh anh.

Louis trước đó đã biết Triệu Hi sẽ đến, qua điện thoại đã thể hiện sự chào đón nồng nhiệt, giờ đây càng không hề khách sáo tìm chuyện để hỏi thăm cậu: “Tuần trước ở tiệc rượu doanh nhân có gặp Triệu Đổng và Quan Đổng, giới thượng lưu bây giờ đang đồn thổi chuyện hai nhà liên hôn.”

“Có phải tôi nên chúc mừng Triệu tổng nhỏ sắp có chuyện hỷ rồi không?”

Thực ra còn chưa có gì là chắc chắn cả, những người hóng chuyện này lại còn năng động hơn cả người trong cuộc.

Thường ngày gặp phải tình huống này, Triệu Hi đã sớm đứng ra phản bác rồi, nhưng giờ đây lòng hiếu thắng âm ỉ trỗi dậy không cho phép cậu lộ chút e ngại nào trước đối thủ, mọi chuyện đều phải nắm chắc mười phần trong tay, tự tin như đã thành công, khí thế càng không thể thua kém.

Thế là cậu tự nhiên tiếp lời, nhếch môi thản nhiên: “Yên tâm, thật sự đến ngày tổ chức đám cưới phát thiệp mời, chắc chắn sẽ thông báo cho anh.”

Louis cười như không cười, liếc nhìn Trần Tế Dao.

Triệu Hi lần này đi theo, danh nghĩa là để kết giao thêm một “người bạn” trong thương trường, nhưng thực chất có cậu ở đây, Louis trái lại không đả động đến chuyện công nữa.

Đối phương rót trà cho Trần Tế Dao, hỏi kế hoạch nghỉ Tết của anh.

Triệu Hi xoa xoa vành ly, nheo mắt, lẳng lặng dựng tai lên lắng nghe.

Trần Tế Dao bóc một con tôm đặt vào bát Triệu Hi, Louis rất chu đáo đưa khăn giấy qua.

Giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai: “Vẫn chưa xác định.”

Louis cười nói: “Thực ra không đi ra ngoài cũng tốt, tài liệu chính thức về đấu thầu thành phố mới Khoa Mậu của chính phủ vẫn chưa được ban hành, ở lại Ninh Hải vừa hay có thể theo dõi động thái.”

“Hơn nữa, xung quanh chúng ta chẳng phải cũng có nhiều nơi để chơi sao?”

“Năm ngoái tôi và gia đình cùng đi khu nghỉ dưỡng suối nước nóng mới phát triển ở Nam Hồ, trải nghiệm rất tốt, có cơ hội chúng ta có thể đi cùng nhau.”

Vừa nói vừa cầm điện thoại từ bàn: “Địa chỉ vẫn còn lưu, tôi gửi cho anh.”

Trần Tế Dao cúi đầu nhấp một ngụm trà, Triệu Hi không chen lời, đôi mắt sâu thẳm chăm chú nhìn Louis.

Ngón tay đối phương lướt trên màn hình vài cái, bỗng nhiên chợt nghĩ ra điều gì, cười nhẹ: “WeChat của anh quả thật hơi khó tìm, nếu không đặt ghi chú, rất dễ khiến người ta hiểu lầm ảnh đại diện này là của cô gái nhỏ nào đó.”