Chương 36

Yết hầu Trần Tế Dao khẽ cuộn, anh kẹp chặt vai cậu xoay người lại, cổ tay đang quậy phá bị giữ chặt và khóa ngược ra sau lên tường phòng tắm.

Triệu Hi giật mình, đôi môi vô thức hé mở ngơ ngác nhìn gương mặt trước mặt.

Đỉnh đầu anh ướt sũng, những giọt nước chảy dọc theo mái tóc xuống xương chân mày nổi bật, đồng tử anh sâu thẳm như hồ nước không đáy.

“Triệu Hi, có thể ngoan ngoãn một chút không?”

Trần Tế Dao đè thấp giọng, trầm mặc gọi tên cậu.

Một hồi lâu đối mặt trong im lặng, lực kẹp trên người cậu đột nhiên siết lại, không còn kiên nhẫn nữa: “Nếu còn tiếp tục gây sự vô cớ, em cứ ở đây tự sinh tự diệt đi.”

“Ra khỏi cánh cửa này, tối nay, anh tuyệt đối sẽ không quan tâm đến em nữa.”

---

Mùa thu đông ở Ninh Hải thường nhiều ngày âm u, ánh nắng mặt trời buổi trưa không gay gắt. Ngủ một giấc đến tận giờ này, trái lại càng khiến đầu óc con người trở nên mơ màng hơn.

Triệu Hi một chân vắt chăn, úp mặt lên gối mơ mơ màng màng một lúc lâu, mãi đến khi điện thoại đầu giường reo lên một tiếng, cậu mới miễn cưỡng mở mắt.

Biết cậu tối qua chắc chắn đã ra ngoài chơi với bạn, Mạnh Uyển cố tình đợi đến giờ này mới gửi tin nhắn: “Tể Tể, cuối tuần nhớ về cùng A Dao nhé. Dì Vân hai hôm nay mua cua béo lắm, cằn nhằn mãi nhất định phải làm cho con ăn!”

Triệu Chính Lâm và Trần Tế Dao trong nhóm gia đình tám mươi phần trăm thời gian đều im lặng. Triệu Húc Đình gửi một biểu tượng “Chúc mừng sinh nhật”, rồi lần lượt chuyển cho cậu và Mạnh Uyển một phong bao lì xì lớn.

Mạnh Uyển rất vui vẻ nhận.

Triệu Hi còn chưa kịp bấm, Bùi Minh đã gọi điện đến, cậu nghe máy “ừm” một tiếng qua micro.

“Nhìn em thế này là biết vừa mới ngủ dậy rồi.”

Triệu Hi ngồi dậy khỏi giường, đầu óc như bị đổ chì vào, vặn vặn cổ, các khớp thần kinh cũng giật theo.

“Tối qua anh cho em uống rượu giả à? Đau đầu quá.”

Bùi Minh: “Không thể nào, người lấy rượu cho tôi đã làm ăn với nhà tôi bao năm nay rồi.”

“Nhưng mà phải nói thật, nhìn cái kiểu em say tối qua, tôi cũng phải nghi ngờ lần này mình bị người ta lừa rồi.”

“Em như thế nào?”

Về chuyện tối qua, ký ức của Triệu Hi vẫn luôn đứt quãng, lúc đánh bài cắt bánh kem thì còn tỉnh táo, sau đó men rượu ngấm vào, ký ức liền biến thành những mảnh vỡ mơ hồ khó mà ghép lại được.

Bùi Minh nói vậy cậu không khỏi có chút chột dạ, vội vàng hỏi đối phương mình hôm qua có làm chuyện ngốc nghếch gì không?

Đối diện thờ ơ nói: “Em nói tôi nợ tiền của em không cần trả nữa, còn muốn đợi trời ấm lên hẹn mười mấy cô gái mặc đồ bơi, trên thuyền cùng các cô ấy đêm đêm ca hát.”

Triệu Hi nhíu mày.

Bùi Minh lại cười: “Lừa em đấy, lừa em đấy. Em nói em nhìn thấy cầu vồng rồi, muốn bay lên trời hái cái thứ đó xuống cho A Dao ca ca của em.”

“…”

Chuyện này còn quá đáng hơn.

Bùi Minh hắng giọng, cố tình bắt chước giọng điệu sến sẩm của cậu tối qua: “A Dao ca ca, anh xem cầu vồng trên trời có đẹp không nè~”

Triệu Hi nói một tiếng “cút”, rồi cúp điện thoại.

Bùi Minh nhắn WeChat nói tìm cậu có chuyện chính, ngày mai đã hẹn với người của hãng 4S để lấy xe, nếu thời tiết đẹp có thể đi Tiêu Sơn chạy vài vòng, bảo Triệu Hi lái chiếc SF90 của cậu đi theo.

Triệu Hi nói sẽ hỏi Trần Tế Dao, nếu có thời gian thì họ sẽ đi cùng nhau.