Từ bến tàu Ninh Loan lái xe về Hối Cảnh ít nhất mất 1 tiếng, nhưng căn hộ của Triệu Hi ở phía nam thành phố lại rất gần đây. Ở đoạn đường phụ trước khi lên đường cao tốc, Trần Tế Dao ra hiệu cho tài xế quay đầu xe.
Triệu Hi ở ghế sau vốn ngủ rất say, cho đến khi xe dừng hẳn trong hầm, một làn gió lạnh buốt ùa vào ngay khi cửa mở.
Khoảnh khắc ý thức tỉnh táo, một chiếc áo khoác với hơi ấm quen thuộc của Trần Tế Dao đã được quấn chặt quanh cậu như một cái bánh chưng.
Triệu Hi để người ta dắt tay lảo đảo bước đi, đến hành lang thang máy nhìn thấy một bình hoa trang trí mới nhận ra tình cảnh trước mắt có gì đó không đúng, nhíu mày giật giật tay áo Trần Tế Dao: "Tôi muốn về, về nhà."
Tài xế giúp hai người chặn cửa thang máy: "Cậu hai, đây chính là nhà cậu mà."
"Hối Cảnh, tôi muốn về Hối Cảnh!" Triệu Hi mí mắt nặng trĩu sụp xuống, miệng lầm bầm không rõ tiếng.
Trần Tế Dao ôm chặt vai cậu giúp cậu chỉnh lại áo khoác, Triệu Hi ợ một tiếng, khó chịu vùng ra khỏi vòng tay người đàn ông.
Không nói một lời, quay người muốn trở lại hầm để xe tìm xe.
Một lực mạnh mẽ nắm lấy cổ tay cậu kéo cậu lại, Triệu Hi mất thăng bằng, lần nữa ngã vào lòng người đàn ông.
Trong cơn mơ hồ, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên bên tai: "Đừng quậy."
So với mệnh lệnh, nó giống một lời an ủi hơn. Triệu Hi bĩu môi không còn bướng bỉnh nữa, gần như lập tức trở nên yên tĩnh.
Đi thang máy lên lầu là đến cửa vào căn hộ. Triệu Hi vào nhà cởi giày ra, Trần Tế Dao bảo cậu đừng đi vội, ngồi xuống nắm lấy cổ chân cậu đi dép lê vào cho.
Trong phòng lâu ngày không có người nên không khí rất ngột ngạt. Đầu óc Triệu Hi mơ hồ, một luồng nhiệt nóng bất thường chạy khắp cơ thể, áo khoác, cà vạt, đồng hồ cứ thế bị cậu vứt bừa bãi xuống đất từng món một.
Trần Tế Dao gọi cậu lại uống nước mật ong, kẻ say đang hóng gió ở ban công làm như không nghe thấy. Người đàn ông dặn cậu uống rượu xong đừng đứng trước gió, Triệu Hi bịt tai kéo mạnh cửa trượt phía sau lại.
Một bóng đen cao gầy dần tiến lại trên mặt đất, che khuất ánh sáng từ trong nhà. Triệu Hi quay người, Trần Tế Dao đi đến trước mặt, vòng tay qua khoeo chân bế cậu lên.
Ngồi trở lại sofa, một ly nước mật ong thoang thoảng mùi hoa quế được đưa đến bên miệng.
Triệu Hi ngây người nhìn người đàn ông đang bưng ly nước cho mình, đầu óc hình như đột nhiên không thể suy nghĩ nữa, lưỡi thò ra một chút, cúi đầu ngoan ngoãn uống cạn ly nước mật ong.
Trần Tế Dao giúp cậu lau đi vết nước bám trên khóe môi, tĩnh lặng và sâu sắc nhìn cậu một cái, không nói thêm gì, cầm ly đứng dậy rời đi.
Sau khi rửa xong ở quầy bếp, không thấy bóng dáng Triệu Hi ở khắp các ngóc ngách trong nhà, Trần Tế Dao đẩy cửa phòng ngủ, phát hiện người mình tìm đang dựa vào khung cửa cạnh phòng tắm như không có xương.
Sơ mi đã được cởi hai cúc, ngửa đầu khẽ nhắm mắt như đang ngủ gật, nhưng tay lại không rảnh rỗi, tháo từng chiếc cúc áo sơ mi từ trên xuống dưới.
Ẩn dưới lớp vải áo sơ mi, làn da Triệu Hi trắng mịn màng, sau khi uống rượu lại càng ửng hồng, giống như loại táo chín mà cậu yêu thích nhất ngày thường.
Trần Tế Dao rút một chiếc khăn tắm từ trên giá xuống, phủ lên che kín phần ngực trần của cậu, ngón tay vô thức lướt qua nốt ruồi trên xương quai xanh, Triệu Hi ngước nhìn, hàng mi khẽ động một cách chậm chạp.