Chương 32

Trần Tế Dao liếc hắn một cái, Bùi Minh lập tức tỉnh rượu được một nửa, xấu hổ im bặt.

Giả vờ như có điện thoại gọi đến, hắn cầm điện thoại màn hình đen lên tai, lớn tiếng "Alo alo?" rồi nhanh chân chuồn đi như gió.

Cho đến khi hai người xuống thuyền, lảo đảo đến xe, đầu óc Triệu Hi vẫn còn mơ hồ, vẫn băn khoăn về câu hỏi vừa rồi.

Cậu siết chặt lấy cổ Trần Tế Dao, cả người mềm nhũn dựa vào lòng anh, tỏ vẻ rất bất mãn với phản ứng của đối phương: "Sao anh không nói gì?"

"Tại sao anh luôn né tránh câu hỏi của tôi?"

Trần Tế Dao trầm mắt nhìn cậu: "Anh né tránh điều gì?"

"Cầu vồng đó..." Bàn tay kia lại chỉ lên trên.

"Em tặng hoa anh không thích, cho cầu vồng anh cũng không muốn, có phải mấy ngày nữa... anh ngay cả em cũng không muốn nữa rồi không?"

Lòng bàn tay Trần Tế Dao đặt trên eo cậu siết chặt lại.

"Anh hứa với em!" Triệu Hi nhíu chặt mày, vẫn chưa từ bỏ, vẻ mặt nghiêm túc cầm tay Trần Tế Dao lên: "Anh thề hai chúng ta sẽ mãi mãi là anh em tốt, anh mãi mãi, ợ, mãi mãi không rời xa em."

Trần Tế Dao định rút tay ra, Triệu Hi không chịu buông tha: "Nói mau! Nói mau chúng ta mãi mãi là anh em!"

Hơi thở của Trần Tế Dao rất đều, nhưng trong đôi mắt sâu không thấy đáy lại ẩn chứa cảm xúc bị kìm nén. Anh im lặng một lúc rồi hỏi cậu: "Nếu anh không nói thì sao?"

Triệu Hi khúc khích cười, ngẩng đầu ghé sát lại gần, đôi mắt hổ phách sáng như sao đêm, không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào anh: "Không nói cũng được, dù sao anh cũng không thoát được."

"Trần Tế Dao, anh chạy, chạy đến đâu cũng vô dụng, em thề cả đời này sẽ dính lấy anh..."

Sức lực trên cánh tay Trần Tế Dao siết chặt lại, yết hầu nơi cổ anh khẽ nuốt xuống, khiến hai cơ thể càng dán chặt vào nhau hơn.

Kẻ say trong lòng vẫn đang cười ngốc nghếch với mình, những lời nói ngông cuồng này không biết sáng mai tỉnh dậy liệu cậu có còn nhớ không.

Rõ ràng là một đôi mắt quyến rũ đến thế, nhưng ánh nhìn khi say rượu lại bá đạo như muốn chiếm giữ anh từng tấc một.

Và cậu càng ép sát, càng giống như một cái gai găm sâu vào, để lại dấu vết khó lành trong lòng Trần Tế Dao.

Dù bá đạo mạnh mẽ hay ngây thơ mơ hồ, chỉ cần là cậu chân thật nhất, Trần Tế Dao đều nghiền nát, tháo rời và hòa tan tất cả vào xương máu của mình.

Có những chuyện dù biết rất rõ mình không thể, nhưng vẫn khó tự kiểm soát, thỉnh thoảng sẽ nảy sinh những ảo tưởng điên rồ và không thực tế – rằng họ vốn dĩ phải là một thể.

Giữa họ, vốn dĩ phải thân thiết hơn bất kỳ mối quan hệ ràng buộc nào trên thế gian này.

Từng vô số lần tự nhủ phải tỉnh táo, nhưng cuối cùng lại nhận ra điều mình muốn cũng chỉ là một lần chạm nhẹ nhàng, thoáng qua đến mức có thể bị bỏ qua, chỉ là một chút nếm thử.

Chỉ lần này thôi, coi như là một giấc mơ đi.

Trần Tế Dao tự thuyết phục mình trong lòng, khi cúi người xuống, hơi thở dần dần đến gần.

Ngón cái vuốt ve đôi môi đỏ ửng say rượu của người trong lòng, trái tim đã vì mọi cử động của cậu mà xao xuyến không ngừng suốt bao năm qua, vào khoảnh khắc anh cuối cùng cũng lấy hết dũng khí phá vỡ quy tắc này...

Không biết từ lúc nào, đã đập càng lúc càng dữ dội hơn.

---

Một làn gió mát lướt qua tai, làm rối tung mái tóc đen buông lơi của người trong lòng.