Chương 30

Bùi Minh trước đây còn từng trêu chọc cậu vì chuyện này, muốn thử cái thể chất "thần may mắn" của cậu, mua một tập vé cào xem cậu có cào ra giải đặc biệt không, nhưng bị ánh mắt vô tình như nhìn kẻ ngốc của Triệu Hi làm cho từ bỏ.

Trần Tế Dao lúc này nếu còn lên bàn nữa thì quả thực có hơi bắt nạt người rồi, nên anh cũng không cầm bài, chỉ đứng sau lưng Triệu Hi, im lặng thay cậu đưa ra lời khuyên.

Bùi Minh trong tay có một đôi bài, Triệu Hi liếc mắt nhìn hắn một cái, biết rằng lá bích của mình có thể "ăn" hắn, nhưng không chắc hai nhà còn lại có lá bài lớn hơn để đè mình không.

Đang lúc do dự, Trần Tế Dao một tay vòng qua từ phía sau, nắm lấy bộ đồng chất có giá trị thắng cuộc đó rồi vung xuống bàn.

Trong lòng người đàn ông cũng không có mười phần chắc chắn, nhưng anh đang đánh cược.

Phong thái chơi bài của Trần Tế Dao giống hệt như tính cách quyết đoán, mạnh mẽ của anh trên thương trường; chỉ cần có một chút cơ hội để dồn đối thủ vào đường cùng, anh sẽ không ngần ngại dùng thủ đoạn mạnh nhất để chặn đứng mọi đường lui của họ.

Thấy ba người đối diện đồng loạt lật bài ngửa ra vẻ bất lực, Triệu Hi đắc ý cong môi.

Bùi Minh vỗ tay xuống bàn: "Chết tiệt! Cậu tự xem thế này có hợp lý không hả?"

"Hai người liên thủ lại bắt nạt một mình tôi à?"

Triệu Hi lười biếng ngả vào lưng ghế, nửa bên vai tựa hờ lên người Trần Tế Dao, ngón tay gõ gõ trên mặt bàn: "Mở to mắt ra mà nhìn cho rõ."

"Là ba người các cậu đối phó hai chúng tôi, bớt giả vờ đi."

"Không chơi nữa, không chơi nữa." Bùi Minh xáo bài loạn lên: "Cậu hôm nay sinh nhật vận đỏ, tôi không chấp nhặt với cậu."

"Không chơi cũng được, đã cược thì phải chịu. Bùi thiếu, thanh toán số chip cậu nợ tôi trước đi."

Triệu Hi nói không chỉ riêng lần này, mà còn cả những món nợ Bùi Minh từng khất của cậu trước đây.

"Cậu đâu có thiếu mấy đồng bạc lẻ này." Những người khác tản đi, Bùi Minh tự rót cho mình một ly rượu: "Yên tâm, anh em nợ cậu thì nhớ rồi."

"Chuyện gì nhắc đến tiền thì tục quá, để thể hiện thành ý, tôi quyết định trả cậu một ân huệ lớn, một thời gian nữa sẽ lo liệu giúp cậu chu toàn."

Triệu Hi nhướng mày, Bùi Minh vẻ mặt bí ẩn ghé sát lại gần nhìn cậu: "Trương Tái có cô bạn gái nhỏ trong giới giải trí, cậu biết chứ? Tuy không nổi tiếng lắm, nhưng những cô bạn thân xung quanh cô ấy toàn là diễn viên hoặc người mẫu, nhan sắc và vóc dáng đều thuộc hạng nhất."

"Đợi đến khi trời ấm áp, hồ bơi ở tầng hai nhà cậu có thể dùng được, lúc đó bảo bạn gái hắn ta tổ chức một buổi tiệc, chúng ta dẫn mấy cô em ra biển mở tiệc hồ bơi luôn, quẩy cho ra trò mấy ngày mấy đêm!"

Bùi Minh cười gian trá vạch ra kế hoạch, còn liếc mắt ra hiệu cho cậu tự hiểu.

Triệu Hi không hề lay động, nhìn hắn một hồi lâu cuối cùng mới lạnh lùng mở miệng: "Bớt nói nhảm đi, trả tiền!"

"Ê cậu này, sao lại đồ không biết điều vậy chứ?" Bùi Minh hất cằm: "Đừng trách tôi không nhắc cậu nha, tranh thủ lúc mình bây giờ vẫn còn độc thân, muốn chơi thì cứ thả cửa mà chơi đi."

"Đợi một thời gian nữa kết hôn rồi có người ở nhà quản lý, muốn phóng túng một chút cũng chẳng còn cơ hội đâu."

Triệu Hi vô thức liếc mắt ra phía sau, chân dưới bàn nghiến lên giày da của Bùi Minh, nghiến răng cười như không cười: "Vậy thì đúng là phải cảm ơn cậu rồi, đã chu đáo nghĩ cho tôi như thế..."