Chương 29

Triệu Hi từng lướt trên tạp chí tài chính thấy du thuyền riêng của Nancy Walton, được trang bị hệ thống động cơ siêu mạnh, đủ mọi tiện nghi giải trí, phóng khoáng tận hưởng trên biển cả, đối với một người trời sinh ham chơi như cậu mà nói thì đây không thể không nói là một sự cám dỗ.

Mặc dù bản thân cậu cũng đủ tiền để mua nó, nhưng Trần Tế Dao mua tặng cậu, ý nghĩa tự nhiên là không giống nhau.

Lúc này Triệu Hi cả người từ đầu đến chân đều thoải mái, rót một ly rượu nhàn nhã ngồi xuống đó, nhìn quanh một lượt hỏi Trần Tế Dao: “Tặng em à?”

“Lời xin lỗi hay quà sinh nhật?”

Trần Tế Dao: “Đơn hàng đã đặt từ một năm trước, cậu nói là gì?”

Triệu Hi nháy mắt với anh: “Vậy thì em sẽ không khách sáo với anh đâu, Trần tổng tốn kém rồi.”

“Ngày sinh nhật muốn mời ai, cậu tự quyết định đi.” Người đàn ông lấy một túi tài liệu từ ngăn kéo ra: “Đây là tất cả giấy tờ thủ tục của du thuyền, thời gian bảo dưỡng và bảo trì là 9 tháng nữa, thông tin liên hệ của thuyền viên và đầu bếp lát nữa sẽ để trợ lý gửi cho cậu.”

Triệu Hi nhìn người đàn ông một cái nhưng không đưa tay ra nhận: “Cứ để ở chỗ anh đi, ai liên lạc với họ chẳng như nhau?”

“Dù sao thì sau này mỗi lần ra khơi chắc chắn sẽ đi cùng anh.”

Trần Tế Dao khẽ cụp mắt xuống, Triệu Hi tinh ý nhận ra, lập tức ngồi thẳng dậy: “Ý gì đây?”

“Đừng nói với tôi là ngày mùng 3 anh có sắp xếp khác nhé!”

“Không có.”

Triệu Hi thở phào nhẹ nhõm, lại dựa lưng vào ghế sofa.

Trên mặt nở nụ cười lơ đễnh, khẽ “chậc” một tiếng: “Thế thì chẳng phải là được rồi sao, ai lo mấy chuyện này thì cũng như nhau thôi.”

“Dặn dò kỹ càng thế, làm như sinh nhật năm sau anh sẽ không ở bên tôi nữa vậy.”

---

Khi thực sự bàn chuyện làm ăn, Triệu Hi rất ít khi uống rượu với người khác, bởi vì một khi đã mở đầu tiền lệ này, sau đó sẽ có vô vàn các buổi rượu tìm đến với đủ lý do, ngược lại những buổi tụ tập trong giới riêng tư thế này lại thoải mái hơn.

Bùi Minh biết giới hạn của cậu ở đâu, mấy chai rượu trên bàn hôm nay đều được mang về từ trang trại Petrus, rượu đỏ rượu tây trộn lẫn vào nhau, nếu cuối cùng không thành công hạ gục được “sinh nhật ca” thì sau này ra ngoài anh ta sẽ không còn mặt mũi nào mà nói rằng buổi tiệc này là do chính mình đứng ra tổ chức.

Trần Tế Dao ngày thường vẫn hay quản Triệu Hi, nhưng những lúc như vậy lại chưa từng làm mất hứng hay ngăn cản cậu. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất – dù có quậy phá đến mấy vào buổi tối thì cũng phải ở trong khoang thuyền, bất kể là ai, đừng uống say mà một mình đi ra những nơi không có rào chắn trên boong tàu.

Uống rượu không thì chán, trên sofa, vài người do Bùi Minh dẫn đầu đã tụ lại chơi bài poker.

Trần Tế Dao vào phòng lái xác nhận lại lộ trình với thuyền trưởng, Triệu Hi thì tựa vào lan can cầu thang đợi anh. Đợi đến khi Trần Tế Dao mở cánh cửa ngăn cách bước ra, hai người mới cùng đi đến bàn bài.

Bùi Minh hắng giọng, lấy lại tinh thần ngồi thẳng dậy.

Cùng nhau lăn lộn nhiều năm như vậy, trên bàn bài, Bùi Minh vẫn luôn khá kiêng dè Triệu Hi.

Vận đỏ của một số người thật sự không thể nào mà ghen tị được, lần nào bắt đầu cũng bốc được lá "vua" to nhất. Bản thân hắn mà ngồi đối diện Triệu Hi thì cơ bản là chẳng bao giờ thắng được.