Chương 26

Vừa rồi khi dùng bữa với Quan Mậu Kỳ, bề ngoài cậu ngụy trang rất tốt, nhưng thực ra suy nghĩ vẫn luôn mơ hồ lơ lửng, giờ bị gió thổi qua, đầu óc ngược lại càng lúc càng tỉnh táo.

Đi bộ dọc theo vỉa hè một đoạn, khi ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu chợt dừng lại, chiếc Maybach quen thuộc đậu ở khúc cua cuối con phố phía trước.

Trong ghế lái không có ai, Trần Tế Dao đang đứng cạnh thùng rác hút thuốc.

Triệu Hi lặng lẽ tiến đến gần, đến nơi mới phát hiện trên người anh có mùi khói thuốc rất nồng, đĩa đá vụn đầy những tàn thuốc lá.

Trần Tế Dao không nói gì, dập tắt đốm lửa cuối cùng trong tay, mở cửa ghế phụ cho cậu: “Lên xe, đưa cậu về.”

Biểu cảm nửa cười nửa không của Triệu Hi khiến người ta không thể đoán được, cậu dựa vào thành ghế nghiêng đầu nhìn anh: “Hôm nay nói chuyện với cô Quan rất tốt, đã thêm WeChat, tuần sau còn hẹn cô ấy cùng đi xem triển lãm mỹ thuật Đông Thành.”

“Hài lòng rồi chứ? Bây giờ anh có thể về báo cáo với mẹ tôi rồi.”

Những lời nói sắc như dao găm khiến người ta đau thấu xương, nhưng Trần Tế Dao vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, trầm giọng: “Dì Mạnh đã lo lắng rất nhiều vì chuyện của cậu, cậu hãy thông cảm cho dì ấy.”

“Vậy nên đáng lẽ ra phải hy sinh ý muốn cá nhân của tôi, các người nói gì thì là thế đó sao?”

Giọng Triệu Hi có chút không kiểm soát được, Trần Tế Dao đưa ánh mắt an ủi nhìn sang, nắm tay cậu.

“Đừng chạm vào tôi!”

Triệu Hi gạt tay ra, l*иg ngực phập phồng kịch liệt theo hơi thở: “Trần Tế Dao, anh thừa biết tôi ghét nhất chuyện bị người ta lừa dối trong bóng tối.”

“Nếu bữa ăn này thật sự không thể không ăn, các người có thể nói thẳng, tôi Triệu Hi có người phụ nữ nào không đối phó được? Thật là làm khó các người rồi, phải vòng vo lớn đến thế.”

“Lên kế hoạch tỉ mỉ liên kết lại lừa dối tôi.”

Trong lòng có giận là đúng, nhưng cũng không thể đổ hết lỗi lên đầu Trần Tế Dao, nhưng vừa nghĩ đến việc anh gặp chuyện lại không kiên định đứng về phía mình, ngược lại còn đứng về phe mẹ cậu đẩy cậu ra ngoài, Triệu Hi liền không nhịn được muốn dùng lời lẽ đâm chọc anh: “Trần Tế Dao, anh thật sự đã phụ lòng tin của tôi.”

“Đến lúc nào đó tôi thật sự tìm được lương duyên, có phải còn phải cảm ơn anh không? Mẹ tôi sẽ lì xì cho anh chứ?”

Trần Tế Dao không thể phản bác, không nhìn thẳng vào cậu thì sẽ không để lộ sự yếu đuối của mình, đáy mắt như hồ sâu: “Anh biết cậu sẽ tức giận…”

“Anh biết tôi sẽ tức giận, nhưng anh vẫn làm như vậy.”

Triệu Hi không chút nương tay ngắt lời, cười lạnh lùng: “Anh nghe lời bà ấy như vậy, nếu có một ngày bà ấy còn bắt anh làm chuyện gì đó quá đáng hơn, dù trái ý, thậm chí sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa chúng ta, anh có vô điều kiện tuân theo không?”

Chuyện tương lai ai mà nói trước được?

Nhưng Trần Tế Dao suy nghĩ rất sâu sắc, đi một bước nhìn mười bước, chỉ có biến số không thể kiểm soát là người bên cạnh này, anh cũng đã từng đưa ra đủ mọi giả định có thể xảy ra.

Năm đó mẹ anh mắc bệnh may mắn được gia đình Triệu thu nhận chăm sóc, Mạnh Uyển ngày đêm bầu bạn bên mẹ anh giúp bà bình yên an hưởng những ngày cuối cùng của cuộc đời, sau đó lại coi anh như con ruột mà nuôi dưỡng trưởng thành.

Những năm này Trần Tế Dao đã nhận quá nhiều ân huệ từ gia đình Triệu và Mạnh Uyển, trong thâm tâm anh tin rằng Mạnh Uyển không phải loại người sẽ lấy ân tình ngày xưa ra để uy hϊếp, nhưng nếu một ngày nào đó bà thật sự nhận ra tấm lòng dơ bẩn của anh dành cho Triệu Hi, lẽ nào phải đợi bà chỉ thẳng vào mặt anh mà mắng “vô ơn bạc nghĩa” thì anh mới chịu tỉnh ngộ sao?