Chương 25

Biểu cảm thay đổi rất nhanh, cậu cong môi nở một nụ cười không chút tì vết, kéo ghế ngồi xuống: “Sao có thể để quý cô mời khách được chứ?”

“Trước đây tôi và bạn đã từng đến khách sạn này một lần, nếu cô cần tôi giới thiệu một vài món ăn, tôi rất sẵn lòng phục vụ.”

Quan Mậu Kỳ đặt thực đơn xuống, chống cằm đánh giá cậu: “Không ngờ đã nhiều năm như vậy, cậu vẫn y nguyên thế này.”

Triệu Hi tò mò: “Tôi là kiểu người thế nào?”

Đối diện không nói thêm gì, dù sao cũng là thiên kim tiểu thư từng trải, biết rõ mục đích của bữa ăn bị sắp đặt này, cũng không câu nệ e thẹn, chủ động khơi gợi chuyện trò để không khí không bị lạnh nhạt.

Triệu Hi trò chuyện rất vui vẻ với cô ấy, khi dùng bữa cũng rất chu đáo với phụ nữ, thể hiện phong thái lịch thiệp cực kỳ.

Đến lúc kết thúc, cậu đặt dao nĩa xuống, dùng khăn ăn lau tay, nhìn đối diện vẫn không nhịn được hỏi: “Chắc cô đã biết về bữa ăn hôm nay trước tôi, tại sao vẫn đến? Trong lòng không hề có chút kháng cự nào sao?”

Quan Mậu Kỳ bình tĩnh lắc đầu.

Triệu Hi thở dài nhìn ra ngoài cửa sổ: “Điều kiện của cô tốt như vậy, xung quanh chắc không thiếu người theo đuổi ưu tú, tôi thực sự không nghĩ mình là một lựa chọn phù hợp với cô.”

Triệu Hi nói thẳng thừng, thái độ cũng có vẻ rất rõ ràng, nhưng Quan Mậu Kỳ lại càng cười tươi hơn, nghiêm túc đánh giá cậu: “Làm ơn đi, tôi đâu phải mới quen cậu ngày một ngày hai.”

“Những phương tiện truyền thông vô lương tâm kia chỉ vì câu khách mà khiến mọi người lầm tưởng cậu là loại công tử ăn chơi trác táng, nhưng trong lòng tôi hiểu, cậu thực ra vẫn khá đáng tin cậy.”

“Chi tiết thể hiện nhân phẩm, ít nhất là hồi đi học tôi đã có ấn tượng tốt về cậu rồi.”

Hồi đó Triệu Hi vì muốn đổi chỗ, thường xuyên mang đủ loại quà bánh nhỏ để “hối lộ” Quan Mậu Kỳ.

Quan Mậu Kỳ đến giờ vẫn nhớ rõ cảnh tượng khó xử khi cô đứng dậy khỏi chỗ ngồi, trên ghế xuất hiện một vệt máu.

Triệu Hi phản ứng rất nhanh, lập tức cởϊ áσ khoác đồng phục của mình ra buộc ngang eo cho cô.

Ngày hôm sau, Quan Mậu Kỳ giặt sạch áo đồng phục trả lại cho cậu, biết tiệm bánh ngọt trước cổng trường là nơi cậu thường xuyên ghé thăm, nên chiều theo sở thích của cậu nói muốn mời cậu ăn kem.

Triệu Hi xua tay hào phóng: “Kem thì thôi đi, bây giờ tôi thích trà sữa nóng, nếu cô muốn uống tôi có thể mời cô.”

Những chi tiết cụ thể thì Triệu Hi đã không còn nhớ rõ nữa, nhưng cũng rất ngạc nhiên khi đối phương lại ghi nhớ một chuyện nhỏ nhặt bình thường như vậy lâu đến thế, nhất thời không biết nên tiếp lời thế nào, chỉ cười khẽ trêu chọc: “Đó chỉ là chuyện nhỏ thôi, tôi nào có tốt như cô nói?”

Quan Mậu Kỳ không tranh cãi với cậu, cúi đầu nhấp một ngụm rượu sủi tăm.

Khi lau miệng, cô mỉm cười với cậu, có chút bất lực, lại như đang trêu chọc cậu mà cảm thán: “Triệu Hi, cậu thật sự không biết, mình đáng yêu đến mức nào sao…”

Sau bữa ăn, Triệu Hi đích thân tiễn Quan Mậu Kỳ xuống lầu, đợi tài xế lái xe đến, cậu đứng một bên mở cửa xe cho cô, rồi lịch sự gật đầu tiễn người rời đi.

Ngay cổng khách sạn có sẵn taxi trống đang đợi, hoặc chỉ cần gọi điện thoại báo tài xế đến đón mình, không tốn bao nhiêu công sức, nhưng Triệu Hi lại không làm vậy.

Thời khắc giao mùa thu đông, gió đêm đã mang theo chút lạnh buốt.