Chương 24

Trong những mối quan hệ xã hội phức tạp, cậu đã học cách che giấu, ứng phó khéo léo với mọi thế lực, nhưng Trần Tế Dao lại chưa bao giờ quên khoảnh khắc cậu trao cho anh sự ấm áp đó.

Ánh mắt thuần khiết, chân thành, rực rỡ ấy hướng về phía anh...

“Anh lại đang tự mình suy nghĩ cái gì vậy?”

Một câu nói của Triệu Hi kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ, cậu chống tay lên thành ghế sofa, nhìn chằm chằm vào anh: “Vừa mới lấy được hai chai rượu ngon từ chỗ Bùi Minh, tối nay anh còn làm bò bít tết sốt vang cho em chứ?”

Trần Tế Dao điều chỉnh hơi thở, vặn nắp bút máy rồi đứng dậy khỏi ghế: “Tối nay không nấu cơm, ra ngoài ăn.”

Triệu Hi rất dễ nuôi, đi theo anh đến đâu cũng có thể kiếm được bữa ăn: “Đi đâu? Vẫn là Fù Wān à?”

Trần Tế Dao không nói gì, đứng cạnh bàn lặng lẽ đánh giá bộ trang phục tối nay của cậu, rồi quay người mở cửa.

Triệu Hi vô tư lự nhếch môi, với lấy điện thoại đút vào túi, nghênh ngang đi theo sau.

Khi xe ra khỏi hầm, Mạnh Uyển đã gửi địa chỉ khách sạn vào điện thoại của Trần Tế Dao.

Cả tòa nhà tọa lạc tại trung tâm thành phố, nhà hàng Pháp trên tầng 23 nhìn xuống quảng trường đài phun nước trung tâm sầm uất nhất Ninh Hải, không khí tràn ngập lãng mạn, rất thích hợp cho các cặp đôi hẹn hò ăn tối ở đây.

Trần Tế Dao lái xe suốt đoạn đường rất yên tĩnh, Triệu Hi nói những chuyện phiếm về gia đình ông trùm vận tải biển bên tai anh mà anh cũng chẳng đáp lời.

Mãi đến khi chiếc Maybach dừng ổn định dưới lầu, người ngồi ghế lái mới trầm mắt nhìn sang, bảo Triệu Hi lên trước, còn mình sẽ đỗ xe rồi theo sau.

Triệu Hi “ừ” một tiếng rồi quay người kéo cửa xe, một chân vừa đặt xuống đất thì tiếng nói phía sau lại gọi cậu lại.

Trần Tế Dao một tay nắm vô lăng, vẻ mặt như muốn nói rồi lại thôi nhìn cậu, một lúc lâu sau, anh đưa tay lên vuốt thẳng hàng cúc áo ở cổ cậu.

“Cà vạt bị lệch rồi.”

Triệu Hi hơi khó hiểu nhưng cũng không nghĩ sâu xa: “chậc” một tiếng vẫy tay với anh: “Đỗ xe xong đừng có lề mề, lên sớm đó!”

Nói xong, cậu không chút do dự bước xuống xe và đóng cửa lại.

Đưa mắt nhìn bóng lưng trước mặt bước qua bậc thang đi vào cửa xoay, nhân viên phục vụ cúi người tiếp đón, Trần Tế Dao mới thu lại ánh nhìn.

Người bảo vệ khu vực phân luồng vẫy tay qua kính chắn gió, đèn tín hiệu trên đầu xanh rồi lại đỏ, con đường phía trước xám xịt và dài đằng đẵng, nhưng dường như... không thể nhìn rõ được nữa.

---

Người phục vụ đi trước dẫn đường cho Triệu Hi.

Nhà hàng này chắc là mới được sửa sang lại và đổi chủ, ít nhất là năm ngoái khi cậu và nữ diễn viên đại diện của công ty đến ăn, trên sân khấu vẫn chưa có tiếng vĩ cầm đệm ồn ào như vậy.

Đi đến cạnh cửa sổ, Triệu Hi gần như ngay lập tức nhìn thấy bóng dáng thướt tha kia.

“Quan Mậu Kỳ?” Triệu Hi rút tay ra khỏi túi quần, vịn vào cạnh ghế: “Thật trùng hợp, cô cũng đến đây ăn cơm à.”

Đối diện nghe vậy sững sờ một chút, rất nhanh điều chỉnh lại biểu cảm, nhìn cậu với vài phần trêu tức: “Được rồi, xem ra bác gái không báo trước cho cậu biết, tối nay người thật sự muốn dùng bữa cùng cậu là ai.”

“Thấy cậu mãi không đến nên tôi đã gọi món trước rồi.”

Nói đoạn, cô dang tay ra: “Ngồi đi, bữa này tôi mời.”

Trong đầu hiện lên vẻ mặt như muốn nói rồi lại thôi của Trần Tế Dao trước khi xuống xe, đủ mọi dấu hiệu xâu chuỗi lại, Triệu Hi gần như ngay lập tức hiểu ra mọi chuyện.