Vừa hay bản thân cậu cũng thích sự náo nhiệt, vậy nên hàng loạt các biệt thự câu lạc bộ giải trí của các công tử nhà giàu trên đường Nam Phố liền trở thành nơi tụ tập ngầm hiểu của mấy người.
Nhưng bất kể hôm đó ồn ào thế nào, trong vài giờ sau cuộc vui, cậu nhất định sẽ ở một mình với Trần Tế Dao.
Trần Tế Dao thích sự yên tĩnh, hồi nhỏ hai người sẽ quây quần ở nhà cùng ăn bánh kem, sau này có khách sạn Hằng Na, hai người liền thưởng rượu, xem phim trong căn suite độc quyền mà Trần Tế Dao dành riêng cho cậu.
Sinh nhật 19 tuổi của Triệu Hi, vừa đúng vào năm đầu tiên khách sạn Hằng Na được xây dựng, hai người cuộn tròn trên ghế sofa trong khách sạn chọn một bộ phim khoa học viễn tưởng.
Triệu Hi không ngủ suốt đêm, khi bộ phim kết thúc, ánh sáng ban mai mờ ảo từ chân trời dần dần hé rạng.
Cậu mang rượu ra cửa sổ, nằm dài trên sàn nhà gối đầu lên đùi Trần Tế Dao, ánh sáng đỏ cam rực rỡ chiếu vào đôi mắt tĩnh lặng.
Căn suite này chiếm một tầm nhìn độc đáo giữa các tòa nhà cao tầng ở Ninh Hải, và chỉ duy nhất Triệu Hi có dấu vân tay phòng, Trần Tế Dao sẽ không đến một mình.
Đây cũng là lần đầu tiên cậu có cơ hội ngắm bình minh ở một nơi có tầm nhìn đẹp đến vậy trong thành phố. Mặt trời mọc mặt trời lặn tuần hoàn, mỗi buổi sáng đều mới mẻ đáng mong chờ, còn người ở bên cạnh mình thì có thể mãi mãi không thay đổi.
"Ước gì mỗi ngày đều có thể ung dung tự tại như bây giờ."
Triệu Hi xoa xoa ly rượu ngước nhìn người đàn ông: "Anh A Dao, bao giờ thì công việc kinh doanh của anh mới lớn mạnh hơn chút nữa?"
"California, Berlin, New Zealand... khắp nơi đẹp nhất thế giới đều có khách sạn do anh xây, đến lúc đó không phải em muốn đi đâu nghỉ dưỡng ngắm bình minh cũng đều có thể tùy tiện đi sao?"
Khi ấy Trần Tế Dao cũng vừa tiếp quản Hằng Na sau một trận đấu tranh đẫm máu, bản thân anh còn chưa bộc lộ dã tâm lớn như vậy, không ngờ người bên cạnh lại thay anh ước nguyện trước.
"Dựa vào người không bằng dựa vào mình." Trần Tế Dao vuốt tóc cậu trêu chọc: "Đợi khi cậu tốt nghiệp tiếp quản công ty gia đình, sẽ có lúc cậu được vung tay vung chân."
"Chúc cậu sớm thực hiện được ước mơ nằm dài khắp thế giới, nếu thuận lợi, cũng có thể để tôi được thơm lây."
Triệu Hi tưởng thật, ngồi dậy khỏi đùi anh: "Được thôi, đến lúc đó em sẽ cho anh thấy thực lực của em!"
Đôi mắt đen như sao trời rực rỡ, sáng ngời, kiên định nhìn Trần Tế Dao: "Anh đợi em nhé, em sẽ trưởng thành nhanh nhất có thể."
"Đợi khi em trở thành người có thể đứng bên cạnh, sánh vai cùng anh, nếu anh thấy mệt thì hãy dựa vào vai em mà nghỉ ngơi."
"Không làm việc cũng không sao, em nuôi anh."
Hai mươi mấy năm đầu đời, Trần Tế Dao cũng coi như đã nếm trải đủ mọi mùi vị chua cay ngọt bùi trên thế gian này.
Triệu Hi là người đầu tiên bên cạnh anh quan tâm anh có mệt hay không, mệt thì nghỉ ngơi một chút, và vỗ ngực nói "em nuôi anh".
Trần Tế Dao chưa bao giờ xem câu nói đùa này là thật, nhưng không hiểu sao, anh lại ghi nhớ cảnh tượng đó trong lòng suốt nhiều năm.
Chàng thiếu niên hồi ấy gối đầu lên đùi anh tùy ý tưởng tượng về tương lai, hăng hái phong độ, mắt sáng răng trắng, giờ đây đã trưởng thành thành một công tử quyền quý được người người ngưỡng mộ trong giới thượng lưu Ninh Hải, lời nói cử chỉ đều nhẹ nhàng mà đầy trọng lượng.