Trợ lý nói CEO của Film hôm trước qua nói chuyện, phàn nàn cách bài trí trong văn phòng tổng giám đốc quá đơn điệu, hôm sau liền cho người mang nó tới.
Người này nói ra cũng thật rảnh rỗi, bàn chuyện làm ăn thì cứ bàn chuyện làm ăn, văn phòng Trần Tế Dao bày trí thế nào thì liên quan gì đến hắn ta?
Triệu Hi nhìn chậu hoa vài giây, nghiêm túc nói với trợ lý: "Sau này ai mà gửi hoa cho Trần Tế Dao, bất kể là gì, đều không được nhận."
"Vâng, vâng ạ..."
Ánh mắt Triệu Hi trầm xuống, nói rồi giật giật cà vạt quay người đi về phía phòng nghỉ: "Chiều nay gửi cho tôi một bản hợp đồng ý định của Film."
"Cái gã Louis đó đổi nghề làm từ thiện từ bao giờ vậy, tôi muốn xem lần này hắn ta đã nhượng bộ bao nhiêu lợi ích, khiến Trần Tế Dao một mực quyết tâm phải hợp tác với hắn."
Thời gian buổi trưa vốn ngắn ngủi, nhưng Triệu Hi vẫn kiên quyết thay đồ ngủ rồi mới lên giường Trần Tế Dao.
Ly cà phê kia uống xong khiến người ta tinh thần hoảng hốt, khi Trần Tế Dao vào phòng, cậu gần như ngay lập tức tỉnh dậy từ giấc ngủ nông chập chờn.
Một tay đặt lên mắt, vỗ vỗ chỗ giường bên cạnh thì thầm: "Sao giờ mới xong vậy..."
Hai người hồi đi học thường nằm chung một giường để ngủ trưa, vài hành động của Triệu Hi cũng là thói quen vô thức.
Trần Tế Dao thấy cậu vén một góc chăn lên, nhưng anh chỉ lặng lẽ vòng qua mép giường, không có ý định nằm cạnh cậu.
Thấy cậu chê ánh sáng trong phòng quá chói, anh chỉ im lặng đi đến cửa sổ kéo kín những khe hở của rèm lại.
Mười phút sau, Triệu Hi thay xong áo sơ mi cũng từ trong phòng đi ra.
Cậu dựa ỳ trên sofa, không hề có dấu hiệu muốn rời đi, đang trò chuyện với Bùi Minh trên iPad, ánh mắt có ý vô ý liếc nhìn phía sau bàn làm việc.
Trần Tế Dao ngồi cạnh máy tính tra tài liệu, sự chú ý tập trung vào màn hình, không nhìn cậu.
Triệu Hi rút một điếu thuốc ngậm trong miệng, không châm lửa, tiện miệng buông một câu: "Em đã bảo A Mạch chuyển chậu hoa kia đi rồi, có một số loài không thích hợp để trồng trong nhà."
Suốt buổi trưa, cậu vẫn còn suy nghĩ về chuyện này, nói ra chỉ muốn xem phản ứng của Trần Tế Dao.
Lý do cũng là tùy tiện bịa ra, ai mà thèm quan tâm chậu hoa này nên trồng ở đâu, chỉ là đơn thuần cảm thấy không vui muốn kiếm chuyện.
Cái bó hoa cưới cậu giành được hôm đó tặng anh mà anh không cần, thế mà hay thật, quay sang lại đi nhận hoa của người khác?
Trần Tế Dao cúi đầu ký văn kiện: "Giờ làm việc không về văn phòng làm việc, cậu không còn việc chính nào khác sao?"
Hồi đi học làm xong bài tập nộp cho Trần Tế Dao kiểm tra, giờ tiếp quản công ty còn bị anh cầm roi quất phía sau, Triệu Hi tuy cam tâm bị anh quản, nhưng cũng có lúc không phục, cậu bĩu môi, nói với giọng điệu mỉa mai: "Ở lại đây đương nhiên là có việc chính cần bàn bạc, nhưng chắc anh đã quên từ lâu rồi."
"Ôi, không sao đâu, một mình em cũng..."
"Sinh nhật muốn đón thế nào?"
Trần Tế Dao gần như không cần suy nghĩ đã đồng thời cất lời, câu này vừa thốt ra, trên mặt người nào đó cuối cùng cũng lộ vẻ hài lòng.
Đặt điếu thuốc xuống, cậu nhướng mày đắc ý cười với Trần Tế Dao: "Đón thế nào không quan trọng, quan trọng... không phải là với ai sao?"
Hàng năm sinh nhật Triệu Hi đều tổ chức tiệc tùng, cho dù bản thân cậu không nhắc đến, thì đám Bùi Minh cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cơ hội có thể đường đường chính chính chuốc rượu cậu này.