Trần Tế Dao một mình ngồi trong phòng trà xay cà phê, tay anh không tiện, Triệu Hi liền bưng đĩa qua, bóc vỏ nho để lộ phần thịt quả mọng nước trong suốt, cầm đưa đến miệng người kia.
Người đàn ông cúi đầu nếm một quả, môi chạm vào đầu ngón tay Triệu Hi rồi lập tức rời ra. Bàn tay kia của cậu nhanh chóng lại xòe ra, đặt dưới miệng anh.
Trần Tế Dao nhíu mày nhìn cậu, Triệu Hi cười tủm tỉm vẻ mặt khó hiểu: "Sao thế? Anh không nhả hạt à?"
Nói xong, cậu ngửa lòng bàn tay lên đỡ cằm anh.
Trần Tế Dao nhìn cậu suy tư hai giây, yết hầu cuộn lên, anh nuốt hạt nho xuống.
Triệu Hi đảo mắt, vẻ mặt thích thú ghé sát lại: "Anh có nghe câu chuyện lừa trẻ con đó chưa?"
"Ăn nho mà không nhả hạt thì trong bụng sẽ mọc ra một cây nho đấy."
Trần Tế Dao cúi đầu không nhìn cậu: "Anh có bằng mẫu giáo rồi."
Triệu Hi bĩu môi: "Thôi được rồi, thật ra là ăn nho không nhả hạt, nhan sắc sẽ ngày càng cao hơn."
"Cái này có căn cứ khoa học đàng hoàng đấy, nghe nói chất chiết xuất trong hạt nho có thể bảo vệ collagen."
Nói rồi hơi thở cậu càng lúc càng gần, tiếng cười phả vào tai anh, chọc chọc má Trần Tế Dao: "Anh đẹp trai như vậy, có phải từ nhỏ ăn nho không nhả hạt không?"
Yết hầu Trần Tế Dao lại nhúc nhích, ngón tay đặt trên máy cà phê khẽ co lại.
"Hai đứa đang nói chuyện gì vậy?"
Một giọng nói vang lên phía sau hai người. Triệu Hi ngoái đầu nhìn theo, đưa đĩa trái cây về phía trước: "Anh, anh đến rồi."
"Anh nếm thử nho này xem, Vân dì nhờ người gửi từ quê lên đấy."
"Nếm kiểu gì?" Triệu Húc Đình đứng đó, hứng thú nhìn cậu.
Vốn dĩ anh muốn xem Triệu Hi có bóc nho cho mình không, nhưng Triệu Hi lại hoàn toàn không hiểu ý: "Anh này nói thừa, dùng miệng nếm chứ sao..."
Triệu Húc Đình liếc nhìn Trần Tế Dao, rồi thu tầm mắt về, khoác vai Triệu Hi: "Đừng nói chuyện này nữa, em đi với anh vào thư phòng một chuyến."
"Vân Đỉnh không phải đang tìm vốn vòng B của chúng ta sao, anh có tài liệu muốn đưa cho em."
Triệu Hi chưa ăn hết trái cây, vẫn muốn ở cùng Trần Tế Dao, liền thờ ơ nói: "Lát nữa lúc đi thì lấy."
Triệu Húc Đình năm ngón tay không nhẹ không nặng nhéo vai cậu một cái, đứng chắn giữa cậu và Trần Tế Dao, dường như rất kiên quyết.
Triệu Hi vô tri vô giác, nhìn vào đôi mắt uy nghiêm nhưng không khắc nghiệt của anh trai, nghe người kia trầm giọng nhắc lại: "Em qua đây trước đi."
Đến khi cậu bừng tỉnh nhận ra, đã bị Triệu Húc Đình nửa kéo nửa ôm đưa rời khỏi phòng trà.
Mạnh Uyển không biết từ lúc nào đã ngồi xuống trước bàn bát tiên. Nơi đáng lẽ là để thưởng trà, nhưng Trần Tế Dao lại mang hai ly cà phê tới, đặt ly có đường trước mặt Mạnh Uyển.
Đôi tay thon thả đeo chiếc nhẫn ngọc lục bảo nắm lấy cánh tay Trần Tế Dao, bà nhìn anh từ trên xuống dưới, chỉ xem anh béo hay gầy.
Một lúc lâu sau, bà chỉ hỏi: "Quần áo về thử rồi chứ, có vừa không?"
Không đợi Trần Tế Dao trả lời, bà rũ mắt thở dài một mình: "Thật ra đã mua cho con từ lâu rồi, nhưng không gặp được con, mẹ cứ nghĩ tuần sau con sẽ cùng Tiểu Hi về."
"Tuần này qua tuần khác cứ thế chờ đợi, mắt thấy sắp vào đông rồi, mẹ thật sự sợ lại kéo dài hết mùa đông này."
Mạnh Uyển nói rồi vỗ vỗ mu bàn tay anh: "A Dao, đừng trách mẹ già cứ lải nhải con."
"Vân dì của con giờ cũng lớn tuổi rồi, mấy hôm trước còn nói không hiểu khẩu vị của giới trẻ các con, cho nên hai đứa, giờ chẳng đứa nào thích về nhà ăn cơm nữa."