Chương 18

Trong đó toàn là mấy bà cô dì chú bác xa lắc xa lơ, bình thường tám trăm đời cũng chẳng gặp mặt, trong ảnh đại diện thành viên ngoại trừ Mạnh Uyển và Triệu Húc Đình, không có ai là cậu quen thuộc.

Triệu Hi không nghĩ ngợi gì liền tắt thông báo nhóm, trưởng nhóm lại tag tất cả mọi người, cùng một tin nhắn được gửi hai ba lần, Triệu Hi trực tiếp nhấn thoát nhóm.

Chưa đầy nửa phút, Mạnh Uyển lại kéo cậu trở lại.

“…”

Một đường liên kết bình chọn được ghim ở đầu tin nhắn, tiêu đề nổi bật ghi rõ: [Bình chọn bé cưng đáng yêu nhất năm của Trường Mầm non số 1 Văn Thành.]

“Các thành viên ơi, hãy bình chọn cho bé cưng Tử Hàn đáng yêu của chúng ta nhé (mặt cười.jpg)”

Trưởng nhóm hô hào một tiếng, mọi người liền hưởng ứng, sau khi tất cả đã bỏ phiếu xong, Triệu Hi nhấp vào liên kết để xem, bé Tử Hàn tạm thời đứng vị trí thứ nhất với cách biệt rất nguy hiểm chỉ một phiếu.

Ngón tay cậu nhấp vào ảnh đại diện của vị trí thứ hai, số phiếu của hai người lập tức bằng nhau.

Như vậy vẫn chưa đủ, Triệu Hi luồn tay ra phía trước, nhẹ nhàng móc điện thoại ra khỏi túi quần Trần Tế Dao.

Trần Tế Dao quay đầu liếc nhìn cậu một cái.

Triệu Hi cọ cọ đầu vào lưng anh, chia sẻ đường liên kết đó qua, dùng điện thoại của Trần Tế Dao cũng bỏ phiếu cho bé ở vị trí thứ hai, chúc bé thành công lên ngôi thay thế “Tử Hàn”.

Triệu Hi cong môi nở một nụ cười mãn nguyện.

Sự bực bội vì bị những tin nhắn nhóm oanh tạc từ sáng sớm, và việc phải miễn cưỡng tương tác xã giao cuối cùng cũng dịu xuống. Anh thở phào một hơi dài, cuối cùng lại cảm thấy sảng khoái tinh thần!

Ba ngày sau, vốn là ngày vợ chồng mới cưới về thăm nhà ngoại, nhưng bố mẹ vợ bận việc đột xuất, thế nên Triệu Húc Đình và vợ đã ở lại Lãm Uyển suốt cả ngày.

Triệu Chính Lâm sớm tan làm từ công ty, Mạnh Uyển đã gọi Triệu Hi và Trần Tế Dao cùng qua, vừa hay mượn cơ hội này để cả gia đình quây quần ăn bữa cơm đoàn viên một cách yên tĩnh.

Triệu Hi vừa vào cửa đã chạy đi xem Vân dì đang nấu món gì trong nồi, Mạnh Uyển cấu tai cậu lôi xềnh xệch đến bàn: "Sao lại rời khỏi nhóm đó chứ, cậu làm mẹ mất mặt quá đi..."

Triệu Hi bắt chéo chân ngồi xuống, bóc một hạt dưa cho vào miệng: "Mẹ biết con có bao nhiêu nhóm, một ngày phải trả lời bao nhiêu tin nhắn công việc không?"

"Lần sau nếu gặp chuyện góp mặt như vậy, cứ gửi tin nhắn riêng cho con là được."

Mạnh Uyển nhéo vào cánh tay cậu một cái: "Cậu còn mặt mũi mà nói à? Cậu đã bỏ phiếu cho ai rồi hả?"

Triệu Hi chẳng để tâm, xoa xoa chỗ bị nhéo đỏ: "Bình chọn bé cưng đáng yêu nhất, đương nhiên là phải bỏ phiếu cho người mà con thấy đáng yêu nhất rồi..."

"Tử Hàn nhà chị họ không đáng yêu sao? Năm ngoái mẹ về Văn Thành đã gặp đứa bé đó, người thật còn xinh xắn hơn trong ảnh nhiều!"

Triệu Hi uống một ngụm nước, liếc xéo nhìn cô: "Mẹ ơi, gu thẩm mỹ của mẹ xuống cấp trầm trọng quá rồi đấy, nhớ cháu đến nỗi hóa rồ rồi à?"

"Thì sao?"

Mạnh Uyển bực bội, Triệu Hi nhìn Triệu Húc Đình: "Nghe thấy chưa? Bà Mạnh nhà chúng ta đang điểm tên anh đấy."

Vân dì bày biện xong đĩa trái cây mang ra. Triệu Hi xiên những lát táo trong đó, nếm vài quả nho thấy có chua có ngọt.

Những quả nho màu nhạt hơn, chua hơn đều được chọn sang một bên, còn những quả màu tím đậm ngọt ngào thì để dành cho Trần Tế Dao.