Nếu là ở căn hộ Nam Giao, Triệu Hi buổi sáng phần lớn cần Trần Tế Dao gọi điện thoại đánh thức.
Biết cậu sẽ “ưm ừ” vài tiếng cúp máy rồi lại ngủ tiếp, Trần Tế Dao thường sẽ mua đồ ăn sáng rồi lái xe thẳng đến tìm cậu.
Đầu giường phòng ngủ chính lần nào cũng đặt một cốc thủy tinh như vậy, chứa nửa cốc nước lạnh, như thể đã uống vài ngụm trước khi ngủ rồi không động đến nữa – Trần Tế Dao từ đó biết được thói quen này của cậu.
Nhưng cũng có thể là cậu uống khi thức dậy giữa đêm, Trần Tế Dao suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Nửa đêm có tỉnh không?”
Khi khát nước giữa đêm.
Khí hậu ở Ninh Hải không quá khô, nhưng nếu Triệu Hi thức dậy vì khát, thì trong nhà rất cần phải thêm một chiếc máy tạo độ ẩm công suất lớn hơn.
“Không đâu.” Giọng cậu át cả tiếng máy sấy tóc, Triệu Hi ngước mắt nhìn anh: “Em ngủ chưa bao giờ uống nước.”
“Thật sao.”
Một chuyện nhỏ nhặt rất tùy tiện, Triệu Hi trả lời như vậy, Trần Tế Dao liền không giữ cậu lại để tiếp tục bàn luận.
“Ít nhất là khi ở Hối Cảnh, em không cần uống nước trước khi ngủ.”
Trần Tế Dao vuốt tóc cậu: “Có gì khác biệt sao?”
“Thói quen thôi, sao phải làm quá lên thế?”
Triệu Hi ngáp một cái, quay người lên giường, vùi mình vào chăn ấm áp.
Trần Tế Dao thu lại ánh mắt, rút phích cắm máy sấy tóc ra khỏi ổ cắm trên tường.
Không nói thêm gì nữa, anh tắt đèn trần cho cậu, khi ra khỏi phòng thì mang theo cả cốc nước ấm chưa động đến đó.
Sáng hôm sau phải đi làm, Triệu Hi ngủ đủ giấc sẽ thức dậy vào giờ bình thường, nhưng sẽ quen nằm nán trên giường, úp mặt vào gối chờ Trần Tế Dao vào gọi mình.
Trần Tế Dao chọn áo sơ mi từ trong tủ quần áo đặt ở cuối giường, quay người vào nhà vệ sinh giúp cậu xả nước và nặn kem đánh răng.
Triệu Hi lúc này thường sẽ làm nũng, nằm im không động đậy giả vờ ngủ, lén nhìn anh qua khe mắt híp lại.
Đối phương không như mọi ngày, không kéo cổ tay cậu dậy, mà làm xong mọi thứ rồi lặng lẽ lui ra ngoài. Triệu Hi nhíu mày mở mắt, lúc này mới mang theo chút cáu kỉnh chậm rãi ngồi dậy khỏi giường.
Hai người đã lớn lên cùng nhau từ khi còn mười mấy tuổi, cậu hoàn toàn không né tránh việc thay quần áo trước mặt Trần Tế Dao, nhưng không biết từ khi nào, Trần Tế Dao dường như càng ngày càng không thích ở lại trong phòng cậu nữa.
Khi tắm, anh chỉ để khăn tắm ở ngoài cửa, nếu thấy cậu thay quần áo sẽ vô thức cúi mắt xuống. Nếu là người ngoài để tránh gây hiểu lầm thì cũng đành, nhưng theo Triệu Hi thấy, những hành động khách sáo như vậy giữa hai người họ hoàn toàn không cần thiết.
Điện thoại liên tục rung trên đầu giường, Triệu Hi bị tiếng ồn làm đau đầu, xoa xoa trán, chưa đọc một chữ nào đã bực bội úp màn hình xuống.
Mười phút sau khi vệ sinh cá nhân xong, Triệu Hi vẫn mặc bộ đồ ngủ của tối qua, theo tiếng động sột soạt bên tai mà tìm đến nhà bếp.
Trần Tế Dao quay lưng lại với cậu, đang chuẩn bị bữa sáng trước bếp. Sáng sớm các tế bào trên cơ thể vẫn chưa hoạt động tích cực, Triệu Hi lười biếng không muốn động đậy, lướt qua như bóng ma, đầu tựa vào lưng anh ngáp một cái.
Mùi bánh mì nướng thơm lừng từ lò nướng bánh mì lan tỏa, Triệu Hi hít hít mũi, lật xem mấy chục tin nhắn làm đầy màn hình điện thoại từ sáng sớm.
Hôm qua ở đám cưới gặp không ít họ hàng bình thường không có dịp liên lạc, Mạnh Uyển không chào hỏi đã kéo cậu vào một nhóm chat gia đình mấy chục người.