Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hoàng Hôn Penida

Chương 16

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trần Tế Dao không nói cho cậu ta biết, rằng ngôi mộ mà Trần Cẩm Khôn hiện đang đứng tên thực chất chỉ là một ngôi mộ trống rỗng để lừa người ngoài, tro cốt đã bị người ta rải vào bãi rác từ tám trăm đời rồi.

Người phụ nữ đó đã muốn ở cùng rác rưởi đến vậy, Trần Tế Dao sớm muộn gì cũng sẽ thành toàn cho họ.

Nhắc đến hai mẹ con đáng ghét đó, Triệu Hi thực ra cũng thấy phiền, nhưng lại càng thương Trần Tế Dao hơn, vì vậy lúc này cậu thường sẽ chuyển chủ đề nói chuyện khác với anh.

Món súp kem nấm trong bát đã hết sạch trong vài ngụm, cậu cắn thìa, ghé sát lại Trần Tế Dao: “Vụ thâu tóm Hoa Thịnh kết thúc rồi, Trần tổng có phải nên tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ không?”

“Đã lâu rồi anh không đi du lịch cùng em…”

Trần Tế Dao rút chiếc thìa khỏi miệng cậu, hất mí mắt nhìn cậu một cái: “Giáng sinh đi Thụy Sĩ là đi với ma à?”

“Lần này em lại phát hiện ra một nơi hay ho khác.”

Triệu Hi bật điện thoại lên, không có gì khác ngoài một màn hình khóa mặc định của hệ thống.

“Đảo Penida, mình cùng đi đến đó nhé.”

Trần Tế Dao nhìn phong cảnh trên màn hình im lặng, Triệu Hi lặng lẽ tiến lại gần, đôi mắt đen láy sáng ngời nhìn chằm chằm vào anh, đáy mắt tràn đầy sự khao khát: “Năm ngoái đi khảo sát dự án Indonesia, em đã ở đó mấy ngày với anh trai em, tiếc là không có thời gian chơi bời tử tế, nơi đó ngắm bình minh tuyệt vời lắm em nói cho anh nghe!”

Nói xong lại thấy không đúng, cậu tì lưỡi vào môi suy nghĩ: “Nhưng em ngủ nướng chắc khó mà dậy nổi, hay là mình đi ngắm hoàng hôn nhé?”

Chỉ với hơn 200 đô la là có thể trải nghiệm trò nhảy bungee trên vách đá cao 130 mét, nhảy xuống là đối mặt với biển xanh ngút ngàn sóng vỗ của Ấn Độ Dương, trước đây đã nghe rất nhiều người nhắc đến, Triệu Hi nghĩ dù sao thì mình cũng phải đi thử vài lần.

Trần Tế Dao không vội vàng đồng ý với cậu, ngón tay xoa xoa thành cốc nước: “Sao đột nhiên lại muốn thử cái đó?”

Người đối diện cười hềnh hệch chẳng đứng đắn, quay quay cổ: “Không được tìm cớ rủ anh cùng đi nghỉ dưỡng à?”

“Đời người ngắn ngủi, trên đời có quá nhiều thứ hay ho, quá nhiều cảnh đẹp muốn ngắm, tất cả những gì chưa trải nghiệm em cũng đều muốn thử, quan trọng nhất là – có – anh – đi – cùng – em!”

“Hơn nữa em cũng nghe người khác nói.” Triệu Hi vẫy tay ra hiệu cho anh, vẻ mặt bí ẩn ghé sát vào: “Khi anh đang do dự, mãi không thể đưa ra quyết định về một việc gì đó, hãy thử một môn thể thao mạo hiểm như thế này, khoảnh khắc nhảy xuống tự nhiên anh sẽ có dũng khí để đưa ra quyết định.”

“Tuy em biết hiện tại cuộc đời anh thuận buồm xuôi gió, không có gì là anh muốn mà không đạt được, không cần phải dựa vào cách này để lựa chọn… Nhưng con người không tự ép mình một phen, sao biết giới hạn của bản thân nằm ở đâu chứ?”

“Thế nào Trần Tế Dao? Chuyện kí©h thí©ɧ như vậy, anh có muốn cùng em đi thử không?”

---

Đêm đó đương nhiên lại ở lại Hối Cảnh.

Triệu Hi ăn hơi no một chút, Trần Tế Dao sợ cậu ngủ quên trong bồn tắm nên dặn cậu không được ngâm mình, anh trùm khăn tắm lên đầu cậu, đẩy nhẹ eo đưa cậu vào phòng tắm.

Khi cậu bước ra với mái tóc đen ướt sũng, Trần Tế Dao đã cầm máy sấy tóc chờ sẵn ở bên cửa sổ.

Trên tủ thấp có một cốc nước nóng vừa đủ độ, Triệu Hi đi đến dựa vào cửa trượt ban công, liếc nhìn nhưng không có ý định cầm lên.
« Chương TrướcChương Tiếp »