Chương 14

Triệu Hi bị nắm được thóp nên tự nhiên da mặt mỏng hơn, không còn tâm trí để so đo với anh nữa, vì vậy trông cậu như thể chỉ cần dỗ một chút là sẽ ổn.

Nhưng lần này thì khác, tên Trần Tế Dao này rõ ràng đang có tâm sự, đừng nghĩ rằng chỉ cần đổi chủ đề là có thể qua mặt được – vừa nghĩ đến đó, bụng Triệu Hi lại rất không nể mặt mà kêu lên một tiếng.

Trần Tế Dao nhìn cậu: “Một ngày chưa ăn gì.”

Đây không phải là câu hỏi, mà là một lời trần thuật.

Bữa tiệc cưới và tiệc tối lần này được gộp lại, Trần Tế Dao ngồi ngay cạnh cậu, tuy vẫn gắp thức ăn cho cậu như mọi khi, nhưng Triệu Hi hầu như chưa hề ngồi yên trên ghế.

“Anh xem em có thời gian động đũa đâu?” Triệu Hi đổi tư thế nới lỏng cà vạt: “Cái lão Quan Sĩ Xuyên đó rốt cuộc có hiểu quy tắc không? Hôm nay là lúc để nói chuyện làm ăn à?”

“Hơn nữa, phần lớn các dự án mà lão ta muốn hợp tác đều nằm trong tay anh trai em, em chỉ là đi ké thôi, nịnh bợ em thì có ích gì chứ?”

Quan Sĩ Xuyên tính toán đâu ra đấy, sao lại không biết rằng trong hai vị tổng giám đốc của Á Thâm, thực chất quyền hạn của Triệu Húc Đình lớn hơn. E rằng cái lão ta để mắt tới không phải là chút lợi lộc cỏn con này, mà là nhị công tử, người con rể quý tương lai có thể mang đến sự hỗ trợ không ngừng nghỉ cho lão.

Trần Tế Dao không vạch trần, bình thản trầm ngâm một lát rồi nói: “Vậy là đến giờ em gọi món rồi.”

Vừa nói anh vừa chìa tay về phía cậu: “Cho em ba giây nữa để suy nghĩ, bây giờ có muốn về nhà với anh không?”

“…”

Trần Tế Dao cho cậu ba giây để cân nhắc, nhưng thực chất Triệu Hi đã quyết định xong chỉ trong một giây.

Cơn giận vẫn chưa nguôi nên cậu không nắm tay Trần Tế Dao, mà tự mình quay người mở cửa ghế phụ.

Hai người không nói gì thêm trên đường đi, khi xe đến siêu thị nhập khẩu dưới lầu, Triệu Hi liếc ra ngoài, hỏi anh có muốn vào mua chút đồ không, Trần Tế Dao một tay giữ vô lăng nói: “Không cần.”

Buổi chiều thấy Triệu Hi bận đến quên ăn, lúc đó anh đã nhắn tin cho giúp việc dặn mua nguyên liệu nấu ăn rồi, tối nay, vốn dĩ anh đã định làm thêm bữa cho cậu.

Trên thương trường không hề lộ bản chất, những năm qua, Trần Tế Dao trong mắt người ngoài luôn là một bông hoa trên đỉnh núi cao, lạnh lùng và không vướng bụi trần.

Nhưng sau lưng, chỉ có Triệu Hi mới biết anh đảm đang việc nhà, không những biết nấu ăn mà tay nghề còn luôn rất xuất sắc.

Trần Tế Dao xắn nửa ống tay áo bận rộn trong bếp mở, Triệu Hi ngồi ở quầy bếp phía sau lướt điện thoại, yên lặng chờ bữa tối được dọn lên bàn.

Món bánh scone táo trong đĩa là do trợ lý mới mua về chiều nay, lần trước cậu ngủ quên không ăn được, Trần Tế Dao thậm chí còn nhớ để mua bù cho cậu.

Nhưng sau khi món ăn anh nấu được dọn lên bàn, đĩa bánh scone liền bị Triệu Hi đẩy sang một bên.

Món ăn Trung Quốc trông có vẻ đơn giản nhưng thực tế lại rất cầu kỳ, việc kiểm soát nhiệt độ và kỹ năng cắt thái trực tiếp ảnh hưởng đến hương vị của nguyên liệu.

Triệu Hi gắp một đũa gà chiên muối bỏ vào miệng, dù đã thưởng thức rất nhiều lần nhưng vẫn không kìm được mà thật lòng khen ngợi: “Trần Tế Dao, anh đúng là người đàn ông nấu ăn ngon nhất trong số tất cả những người em quen biết, sau này ai làm vợ anh thì hạnh phúc chết mất thôi…”