Triệu Hi lúc này mới hoàn toàn nhận ra điều không ổn, cậu nghiêng đầu khẽ gọi anh: “Trần Tế Dao, anh sao thế? Em cứ thấy dạo này anh cứ là lạ kiểu gì ấy.”
Từ sau buổi tiệc độc thân tối hôm đó anh đưa cậu về nhà, rồi chuyện anh đi cúng tế Khương Di Giai mà không gọi cậu đi cùng, ba ngày liền không liên lạc, và rất nhiều chi tiết sau đó đều chứng tỏ anh hình như đang có tâm sự gì đó và cố ý né tránh cậu.
Trong lòng có thắc mắc, Triệu Hi nhất định phải hỏi cho ra lẽ.
Trần Tế Dao chỉ hờ hững nói với cậu là không có gì, đưa tay xoa đầu cậu, giúp cậu điều chỉnh dây an toàn – trông có vẻ là đang an ủi, nhưng Triệu Hi trong lòng vẫn cảm thấy rất khó chịu.
Móc bao thuốc lá từ trong túi ra, Triệu Hi lạnh lùng liếc anh một cái: “Hút một điếu được không?”
Trần Tế Dao ngày thường không bao giờ hút thuốc trong xe, nhưng đối với cậu thì lại không có nhiều yêu cầu như vậy, chậm rãi nâng cửa sổ trời lên, bật hệ thống tuần hoàn không khí.
Cú đấm như đánh vào khoảng không, cục tức nghẹn ứ trong cổ họng Triệu Hi.
Trần Tế Dao càng lúc này đối với cậu trăm sự vâng lời, thì cậu lại càng muốn túm lấy anh mà cãi nhau một trận tơi bời, trút bỏ hết mọi ấm ức trong lòng.
Khi xe chạy qua ngã tư thứ ba, cuối cùng cậu cũng không nhịn được nữa, đấm một cái thật mạnh vào cửa xe: “Dừng xe!”
Trần Tế Dao khóa chốt cửa trẻ em lại.
Triệu Hi trợn mắt, giọng nói cất cao hơn: “Trần Tế Dao, em bảo anh dừng xe!”
Tránh khỏi đường tắc, tay lái rẽ vào làn phụ, chiếc xe dừng lại bên đường bật đèn khẩn cấp, Triệu Hi lập tức mở cửa xuống xe châm thuốc.
Trần Tế Dao cũng xuống xe, đi đến bên cạnh cậu, đứng ở vị trí vừa vặn chắn gió cho cậu.
Chiếc bật lửa của Triệu Hi lại như bị ma ám, quẹt mấy lần qua lại mà không tài nào cháy được.
Mọi thứ xung quanh dường như vô hình đang chống đối mình, khiến cậu không thể hiểu nổi và vô cùng bực bội, Triệu Hi chửi thề một tiếng “Mẹ kiếp”, chiếc bật lửa ném ra vừa vặn rơi trúng mui xe Maybach.
Khi nhìn sang người bên cạnh một lần nữa, ánh mắt cậu lạnh lùng pha chút tự giễu, gọi tên đối phương: “Trần Tế Dao, em đã đắc tội gì với anh chứ?”
“Ngày vui không hưởng lại chuyên chọn lúc này để gây sự, là em nghĩ nhiều hay anh cố tình gây khó dễ?”
“Anh có bệnh à?”
---
Điếu thuốc đã bị vò nát vẫn còn nằm chặt trong tay Triệu Hi, chiếc bật lửa ném ra không quá mạnh nhưng vẫn để lại một vết lõm mờ trên mui xe.
Gió đêm se lạnh, ánh đèn đường lướt qua liên tục nhấp nháy trên Đại lộ Ninh Loan, Triệu Hi bị ánh đèn pha rọi thẳng vào mắt làm chói.
Trần Tế Dao thở dài, đi đến nắm lấy tay cậu, bẻ từng đốt ngón tay, nhẹ nhàng phủi những sợi thuốc lá ra khỏi lòng bàn tay còn ấm của cậu.
Triệu Hi rụt tay lại, giận dỗi quay đầu đi, không cho anh chạm vào.
“Tể Tể.”
Khi tiếng gọi này vang lên bên tai, Triệu Hi ngạc nhiên nhìn anh, chưa kịp phản bác thì vành tai đã nóng bừng lên trước.
Hai chữ này từ lâu đã bị liệt vào danh sách cấm trong nhà, Mạnh Uyển không được gọi, Trần Tế Dao tự nhiên… cũng không được gọi!
Nhưng thật ra Trần Tế Dao rất ít khi gọi cậu như vậy, trong mười mấy năm chung sống chỉ xuất hiện một hoặc hai lần, đều là những lúc cậu tức giận mất kiểm soát, đặc biệt khó dỗ dành.