Trần Tế Dao hiếm khi thân cận với ai, người ngoài nhìn thấy anh tự nhiên sẽ cảm thấy gò bó hơn, bao gồm cả Bùi Minh, mấy người có mặt ở đó đến cả tư thế đứng cũng vô thức trở nên nghiêm chỉnh.
Ánh mắt Trần Tế Dao lướ qua đám đông, cuối cùng dừng lại trên người Triệu Hi đang bị bao vây ở trung tâm: "Mẹ cậu tìm cậu."
Nói xong, anh gật đầu với Bùi Minh và những người khác, vẻ mặt lãnh đạm không có ý định tham gia trò chuyện, nhanh chóng xoay người, rồi lại biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Vừa nãy chỉ vài giây đối mặt, Triệu Hi đã đọc thấy một dự cảm chẳng lành trong mắt Trần Tế Dao.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, khi đi ra sảnh lớn thấy Mạnh Uyển đang thân mật khoác tay trò chuyện cùng một vị phu nhân, điều đó càng xác nhận suy nghĩ này trong lòng cậu.
Mạnh Uyển nhanh chóng phát hiện ra cậu, đứng tại chỗ vẫy tay từ xa: "Tể Tể, bên này!"
Tể Tể là tên gọi ở nhà của Triệu Hi, trước khi vào lớp một năm sáu tuổi Mạnh Uyển vẫn luôn gọi cậu như vậy, đến nỗi thành thói quen sau này rất lâu cũng không sửa được, đến tận bây giờ vẫn thường có lúc lỡ lời gọi nhầm.
Triệu Hi mỉm cười đi tới, đứng lại bên Mạnh Uyển, khóe môi cứng đờ, cắn răng nói nhỏ: "Mẹ ơi, con đã nói với mẹ bao nhiêu lần rồi, đừng gọi con như thế nữa..."
Mạnh Uyển chợt bừng tỉnh, vỗ vỗ tay người phụ nữ bên cạnh: "Ôi Tiểu Hi à, lại đây lại đây mẹ giới thiệu một chút, đây là bà Quan, còn người bên cạnh là con gái của bà ấy."
Ứng phó với những dịp thế này thì cậu ta quá thuần thục rồi, Triệu Hi gật đầu với bà Quan, đưa tay ra lịch sự chào hỏi thiên kim tiểu thư của đối phương.
Đầu ngón tay chạm vào tay đối phương rồi lập tức tách ra, cô gái che miệng, đôi mắt cười duyên dáng cong cong trêu chọc anh: "Triệu Hi, anh thật sự quên em rồi sao?"
Lúc này Triệu Hi mới nhìn thẳng cô gái mà đánh giá, gương mặt cô ấy trùng khớp một cách tinh tế với vài hình ảnh trong ký ức, có chút không chắc chắn.
Mãi sau mới sực tỉnh nhận ra, cậu chỉ tay về phía đối phương, khẽ chần chừ, nhướng mày thốt ra một cái tên: "Quan... Mậu Kỳ?"
Thật trùng hợp, khi còn học ở trường Nhất Trung, Triệu Hi và Quan Mậu Kỳ thực ra ban đầu không nói chuyện nhiều, sau này mới dần dần trở nên quen thuộc là nhờ Trần Tế Dao.
Môn Giáo dục chính trị hồi đó là dành cho cả học sinh năm trên và năm dưới học chung, Quan Mậu Kỳ nhờ bốc thăm trở thành bạn cùng bàn cố định với Trần Tế Dao, còn Triệu Hi để được ngồi cạnh Trần Tế Dao, tiện cho việc ngủ gật trên lớp và nhờ Trần Tế Dao chép bài hộ, thường xuyên mang theo đủ thứ đồ ăn vặt, quà cáp nhỏ để hối lộ cô Quan đổi chỗ, xung quanh còn vì thế mà rộ lên tin đồn cậu ta thầm yêu đối phương.
Lúc đó Triệu Hi đã thấy quá là vô lý rồi, cái gì mà linh tinh vậy chứ...
Đổi chỗ là để được ngồi cạnh Trần Tế Dao, sao lại không ai đoán mình thầm yêu Trần Tế Dao chứ? Không thể thấy người ta là cô gái hiền lành mà tùy tiện bịa đặt như thế chứ?
Sau đó hôn lễ chính thức bắt đầu, Triệu Hi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, có thể ngồi lại vào chỗ, Bùi Minh ghé sát tai cậu ta: "Tao cũng vừa mới biết, người mẹ mày giới thiệu cho mày là Quan Mậu Kỳ, cô bé này hồi bé đâu có xinh như vậy..."
Triệu Hi gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, cười khẽ: "Thấy không, đâu phải chỉ có mình tao không nhận ra chứ?"