Chương 1

Triệu Hi đêm qua lại không ngủ ngon.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi lách tách suốt đêm, ồn ào đến mức khiến người ta đau đầu. Hôm nay về Hồi Lan Uyển, cậu đặc biệt dặn dì Vân nấu cho mình một bát chè hạt sen giúp dễ ngủ như lần trước.

Bước vào nhà, đặt chìa khóa xe xuống, còn chưa kịp thay giày thì một thứ gì đó bay vυ"t qua, cậu không kịp né tránh, tờ báo bị vò nát trúng thẳng vào trán.

Cầm lên mở ra xem, Triệu Hi nhướn mày nhìn lên. Cách đó vài mét, trên chiếc ghế dài bằng gỗ lim chạm khắc tùng hạc ở giữa phòng khách, một ánh mắt sắc bén đang nhìn chằm chằm vào cậu.

Những tay săn ảnh rình rập trước cửa khách sạn thật giỏi chọn góc chụp, cố tình canh lúc cậu cúi người mở cửa xe cho người phụ nữ để chụp ảnh. Người phụ nữ vừa ngẩng đầu mỉm cười, nhìn từ xa thì quả thật trông như hai người đang hôn tạm biệt.

Tiêu đề giật tít cũng đủ sức gây chú ý: "Một nam hai nữ! Nhị công tử Á Thâm nửa đêm cùng nhiều cô gái ra vào khách sạn."

"Tương tác thân mật, cử chỉ mờ ám, nghi ngờ những bí mật thầm kín bị vạch trần!"

Triệu Chính Lâm run rẩy chỉ tay về phía cậu, mặt mày tái mét: "Trong lúc anh mày đang tổ chức đám cưới, tao đã dặn mày bao nhiêu lần là phải yên ổn, mày không nghe lời tao nói à?"

Gấp tờ báo lại, Triệu Hi thản nhiên đi đến sofa ngồi xuống.

"Con còn tâm trí ngồi đây uống trà à?" Triệu Chính Lâm chỉ vào bức ảnh trên giấy: "Không mau xử lý mấy chuyện lùm xùm này đi, chưa đủ bẽ mặt sao?"

Triệu Hi nhặt một hạt đậu phộng từ đĩa, bóc lớp vỏ cứng bên ngoài, ngẩng đầu và nheo mắt: "Bố thấy con và cô ấy nằm chung giường à?"

"..."

"Tao, tao đương nhiên không thấy..."

"Vậy thì xong rồi." Triệu Hi duỗi chân nằm ngang trên sofa, cổ áo sơ mi rộng mở, tung một hạt đậu phộng lên rồi ngậm gọn vào miệng.

"Bắt giặc phải bắt quả tang, bố chẳng thấy gì cả, chỉ nghe mấy câu tin đồn của cánh săn ảnh mà đã vội vã tức đỏ mặt chạy đến chất vấn con trai ruột."

"Hóa ra trong mắt bố, con còn không bằng những người ngoài đó."

"Mày đừng có mà đánh trống lảng!" Triệu Chính Lâm đương nhiên hiểu con trai mình, cả ngày chỉ giỏi ăn chơi với bạn bè thì có, nhưng trong công việc thì chưa bao giờ làm qua loa, phẩm chất cũng không đến nỗi tệ như báo chí viết.

Lần này lấy chuyện báo chí để trách cậu, chủ yếu là vì tức giận cậu sao lúc nào cũng dễ dàng bị người khác để mắt đến: "Hai hôm nữa đám cưới anh mày sẽ có rất nhiều người quen đến, thể nào họ cũng nhắc đến mày. Với những tin tức lá cải thế này hàng ngày, nếu có ai đó thiếu ý tứ hỏi đến, mày bảo tao phải giải thích thế nào với họ?"

"Giải thích gì ạ?" Triệu Hi thờ ơ nói: "Nói rồi họ cũng chẳng tin đâu, bố cứ đừng tốn công mà ăn nhiều hơn trong tiệc cưới anh con đi."