Chương 14.2

An công công gật đầu, không hiểu sao cảm thấy cung nữ kia hơi quen quen, nhưng thấy mơ hồ không rõ, một nguồn linh cảm mạnh mẽ xui khiến y tiến lên.

Bước chân giẫm lên bụi cỏ, phát ra tiếng sột soạt.

Nguy Ngâm Mi nghiêng mặt đi, thân ảnh ẩn vào bóng đêm, khi tiếng bước chân sắp đến gần, bỗng bị một giọng nói cắt ngang: "Tìm thấy rồi ——"

"Đã tìm thấy người! Ở lầu các bên hồ Thái Dịch!"

Trong phút chốc, mọi người quay đầu lại nhìn, tiếng bước chân như thủy triều tản ra.

Nguy Ngâm Mi thở phào nhẹ nhõm, đồng thời kinh ngạc, chẳng lẽ đêm nay thật sự có phi tử cùng người khác thông da^ʍ?

Nàng không tiện quay đầu xem, chỉ nghe thấy một trận ồn ào phía sau, tiếng nức nở của nữ tử đâu đó truyền tới.

"Buông ta ra!"

"Bắt nàng lại trước, đưa đến trước mặt bệ hạ."

Tiếng cãi cọ ồn ào dần xa, Nguy Ngâm Mi liếc mắt nhìn, thấy các cung nhân đè một nữ tử áo quần không chỉnh tề.

Sau lưng nàng toát một mảnh mồ hôi lạnh. Nếu chậm một chút từ núi giả ra, chỉ sợ người bị bắt gian có lẽ sẽ là nàng và Tạ Chước.

"Tối nay là ta xin lỗi Nhϊếp Chính Vương, không ngờ sẽ có ngoài ý muốn như vậy."

Nguy Ngâm Mi nghiêng thân, làm thi lễ với người bên cạnh, ôn nhu nói lời xin lỗi.

Tạ Chước không nhìn Nguy Ngâm Mi, chỉ lạnh nhạt gật đầu.

Cây cỏ kết sương, gió lạnh thổi động. Nguy Ngâm Mi nhìn bóng hắn rời đi, cụp mắt, rồi xoay người đi về hướng ngược lại.

**

Nguy Ngâm Mi vừa trở về Tiêu Phòng Điện, chưa kịp tắm gội, Vị Ương Cung đã truyền tới một câu.

"Bệ hạ mời nương nương qua một chuyến, xử lý chuyện phi tử tư thông."

Hậu cung xảy ra chuyện như vậy, Nguy Ngâm Mi đã là Hoàng hậu, cần phải ra mặt, không thể lấy cớ ôm bệnh nhẹ.

Nguy Ngâm Mi cởi váy áo cung nữ ướt đẫm ra, thay một chiếc váy xòe màu tím nhạt, bên ngoài khoác áo choàng lông hồ trắng dày cộm, liền hướng Vị Ương Cung đi.

"Nương nương, ngài mau vào đi thôi, bệ hạ đang tức giận."

Nguy Ngâm Mi đi vào cung, vừa vòng qua bình phong, "Bang" một tiếng, một chén trà nhỏ vỡ vụn bên chân.

Nàng tránh sang một bước, đi đến bên cạnh Thiếu Đế ngồi xuống. Thiếu Đế nhìn nàng sâu một cái, không nói gì, nhíu mày tiếp tục nhìn bên dưới.

Lý mỹ nhân tóc xõa tán loạn, quần áo không chỉnh tề, mặy đầy nước mắt, bị hai ma ma một trái một phải ấn trên mặt đất.

An công công bước ra nói: "Tâu bệ hạ, Lý mỹ nhân cùng thị vệ tư thông, ở lầu các hoang phế bên hồ Thái Dịch, khi bọn nô tài xông vào, thị vệ kia vừa chạy thoát qua cửa sổ vỡ."

Trong điện lặng im một chớp mắt, rồi bên cạnh vang lên giọng Diệp tiệp dư: "Lầu các hoang phế? Nơi đó đầy mạng nhện, mà ở đó tằng tịu với nhau?"

Thiếu Đế sắc mặt lạnh lẽo, nhấp một ngụm trà nóng: "Nếu còn không giao ra gian phu của ngươi là ai, trước kéo da^ʍ phụ ngươi ra đánh hai mươi trượng."

"Thần thϊếp sẽ không giao ra người đó là ai..."

Lý mỹ nhân mắt đỏ như máu, bị kéo lên, trợn tròn mắt nhìn Thiếu Đế.

Nàng giọng như máu khấp, nước mắt rơi từng giọt: "Thần thϊếp không giống Diệp tiệp dư được thánh sủng, cũng không giống Hoàng hậu thân phận tôn quý, chỉ mong được bệ hạ ban cho chút thương tiếc từ kẽ móng tay, nhưng bệ hạ mấy tháng mới bước qua tẩm điện thần thϊếp một lần, thần thϊếp ngày càng lụn bại trong cung..."

Tạ Khải nói: "Đó là lý do ngươi tư thông?"

Mỹ nhân kia nói cười: "Thần thϊếp không thể sống như vậy cả đời. Bệ hạ thân mình không được, không thể giao hợp, chẳng lẽ cũng muốn thần thϊếp thủ tiết cả đời? Thần thϊếp không hối hận, bị phát hiện hôm nay cũng là gieo gió gặt bão! Bệ hạ đối đãi với mọi người trong hậu cung bạc tình như vậy, sớm muộn sẽ còn có phi tử khác tư thông!"

Nàng ta nói thêm một câu, sắc mặt Tạ Khải lại bạch thêm một phần.

Mỹ nhân kia vừa dứt lời, tránh thoát sự trói buộc của hoạn quan, đập đầu thẳng vào cột!

Trong điện hỗn loạn, Nguy Ngâm Mi nhắm mắt lại, không nghe thấy tiếng đập cột, mở mắt ra, các cung nhân đã đè phi tử kia lại, kéo túm ra ngoài.

Tạ Khải đứng dậy, cười lạnh liên tục: "Phi tử thông da^ʍ? Tốt, trẫm xem hậu cung còn phi tử nào dám làm chuyện như vậy! Để trẫm phát hiện, nhất định khiến nàng cùng gian phu xử cực hình mà chết!"

Thiếu Đế nói xong, thở hồng hộc trở lại chỗ ngồi.

Diệp tiệp dư đi lên khẽ vuốt lưng Thiếu Đế, "Bệ hạ, người hãy uống một ngụm trà."

Một trò khôi hài náo thành như vậy, mọi người trong Vị Ương Cung đều không dám thở mạnh. Thật lâu sau, Thiếu Đế vẫy tay, bảo mọi người rời đi.

Nguy Ngâm Mi đứng dậy hành lễ cáo lui.

Thiếu Đế tay chống trán, nhìn bóng nàng rời đi, tức giận trong ngực chưa tan, bên tai bỗng nghe An công công nói.

"Cái gì?" Thiếu Đế không nghe rõ.

"Bệ hạ, tối nay nô tài nhìn thấy Nhϊếp Chính Vương ở ven hồ Thái Dịch."

Thiếu Đế nhíu mày: "Thất thúc? Hắn về tẩm cung phải đi qua hồ Thái Dịch."

"Không phải," An công công hạ thấp giọng, "Nô tài chú ý hỏi một chút, người Vị Ương Cung nói Nhϊếp Chính Vương rời đi vào giờ Tuất canh ba, mà cung nhân bắt Lý mỹ nhân gần giờ Tý, tình cờ khi đó Nhϊếp Chính Vương vẫn ở bên hồ Thái Dịch."

Thiếu Đế nghe rõ, ngón tay gõ gõ bàn.

"Có lẽ thất thúc gặp chuyện gì trên đường làm chậm trễ, ngươi nói gian phu của Lý mỹ nhân chạy qua cửa sổ vỡ, khi đó chẳng phải đông đảo cung nhân đều thấy Nhϊếp Chính Vương vẫn đang ở ven hồ tốt tốt sao?"

"Ý nô tài, không phải Nhϊếp Chính Vương là gian phu của Lý mỹ nhân, mà là hành tung của Nhϊếp Chính Vương hơi kỳ quái. Lúc trước nô tài đến bên cạnh Nhϊếp Chính Vương, ngửi thấy trên người hắn còn có một mùi lan xạ hương của nữ tử."

An công công hỏi: "Trong cung này có nương nương nào ưa dùng hương phong lan?"

Đáp án hiện rõ như ban ngày.

Thần sắc trên mặt Thiếu Đế hơi ngưng, khóe miệng giật giật: "Nguy Ngâm Mi, không phải sao? Đêm nay nàng cũng ở hồ Thái Dịch?"