Nguy Ngâm Mi thoáng hoảng hốt, nàng thì thào: "Nhϊếp Chính Vương?"
Tạ Khải gật đầu: "Phải, tình nhân ngày xưa của nàng. Các người không phải thanh mai trúc mã sao? Hắn trở về, hẳn nàng phải rất vui mừng."
Tạ Khải nói như đùa: "Nàng hãy đi tìm Nhϊếp Chính Vương, trò chuyện, ôn lại chuyện xưa."
Hắn quan sát thần sắc của Nguy Ngâm Mi, không bỏ qua bất kỳ thay đổi nhỏ nào trên gương mặt nàng.
"Hãy xem thử hắn còn tình cũ với nàng hay không, đi câu dẫn Nhϊếp Chính Vương, giúp trẫm dò la một số việc."
Chỉ vài câu ngắn ngủi ấy đã đủ để khơi dậy những gợn sóng lớn trong lòng Nguy Ngâm Mi.
Vừa nghe hai chữ "câu dẫn", Nguy Ngâm Mi lập tức lắc đầu, khiến bộ đồ trang sức vàng trên mái tóc rung lên, những viên đá quý màu đỏ khảm trên đó phản chiếu ánh sáng lên gương mặt nàng, tạo thành một vệt đỏ loang.
Nàng gọi hắn "Bệ hạ", đáy mắt đỏ hoe trong suốt, như muốn trào ra máu.
Nhưng giọng nói nàng vẫn mềm mại, lượn lờ nhẹ nhàng, cho dù đang tranh cãi với người cũng không có chút khí thế nào.
Kiểu giọng nói này đặt trên những cô nương yểu điệu khả ái thì không có gì không ổn, nhưng khi đặt trên vị Hoàng hậu của một đế quốc, thì như thiếu đi sự đoan trang cần có.
Tạ Khải thu liễm nụ cười, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào gương mặt nàng.
"Chuyện Nhϊếp Chính Vương, Hoàng hậu vẫn chưa hiểu sao? Hắn bị lưu đày đến bắc địa, chỉ trong bốn năm ngắn ngủi đã nổi thế trở lại. Hiện giờ Đông Sơn tái khởi, tiến quân về nam, chiếm đoạt thành trì của các phiên vương."
"Trẫm phái người đi chiêu an hắn, người đó là ngũ thúc của trẫm, là huynh trưởng của hắn, vậy mà hắn lại trực tiếp chém chết, đưa thủ cấp về trước long án của trẫm."
"Mọi việc đều tỏ rõ trong lòng hắn bất phục, nàng nói hắn trở về sẽ đối đãi với trẫm như thế nào?"
Nói đến chỗ kích động, Tạ Khải phát ra một tiếng ho khan từ sâu trong cổ họng, l*иg ngực cũng theo đó mà chấn động mạnh.
Hắn nén tiếng ho, nói tiếp: "Cho nên trẫm muốn nàng đến gặp Nhϊếp Chính Vương trước, dò xét thái độ của hắn. Rốt cuộc thì nàng là tình nhân ngày xưa của hắn, nàng đến giao thiệp với hắn, biết đâu hắn đối riêng với nàng có sự khác biệt, có lòng trắc ẩn khác?"
Nguy Ngâm Mi lui người lại, cách xa Tạ Khải.
Tạ Khải lại dùng một tay kéo nàng đến trước mặt, thân hình nàng mềm mại như là không xương phủ trên đầu gối hắn, mái tóc dài như thác nước đổ xuống vòng eo.
Tạ Khải sắc mặt đầy sương lạnh: "Trẫm biết nàng nhất thời không tiếp nhận được, trong lòng sợ hãi thất thúc. Không sao, hết thảy đều có trẫm ở sau lưng chống đỡ cho nàng."
Nguy Ngâm Mi đón nhận ánh mắt băng hàn của hắn, lại lắc đầu: "Lời bệ hạ vừa nói, không phải là ngôn từ của quân vương."
Tạ Khải nhíu mày: "Từ khi nàng bước vào cửa cung, gả cho trẫm, nàng đã là người của trẫm. Trẫm là quân vương của nàng, là phu quân của nàng. Trẫm bảo nàng đi câu dẫn Nhϊếp Chính Vương, nàng phải đi câu dẫn."
Hắn dừng lại một chút: "Trẫm nghĩ, Hoàng hậu sẽ không nhẫn tâm nhìn mẫu thân mình chết vì bệnh chứ?"
Hắn nhìn Nguy Ngâm Mi nghe được câu ấy, thân hình run rẩy, giọng nói như khóc ra máu: "Bệ hạ muốn lấy tánh mạng của mẫu thân thần thϊếp để uy hϊếp thần thϊếp?"
Tạ Khải lặng im không đáp.
Nàng sinh ra đã mang nét quyến rũ tự nhiên, phong thái dịu dàng đầy mê hoặc, là hiện thân của vẻ đẹp mềm mại và đa tình.
Giọng nàng vĩnh viễn yếu ớt như vậy, ngay cả khi tranh cãi với hắn cũng mềm mại như bông, cứ như đang câu dẫn người ta. Một người phụ nữ như thế ắt phải dựa vào người khác mà sống.
Nguy Ngâm Mi run giọng: "Từ khi gả cho bệ hạ, thần thϊếp luôn kính trọng bệ hạ, chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày kia, chính phu quân của mình lại nói ra những lời như vậy."
Toàn thân Nguy Ngâm Mi như máu chảy ngược, đẩy tay hắn ra, từng chữ đều thấm đẫm hàn khí: "Lời vừa rồi của bệ hạ, thần thϊếp coi như chưa từng nghe thấy."
Tạ Khải thuận thế buông nàng ra, trên mặt hiện lên nụ cười ôn hòa.
"Nhất thời không tiếp nhận được cũng chẳng sao, qua vài ngày Hoàng hậu tự nhiên sẽ nghĩ thông."
Nguy Ngâm Mi đứng dậy, mái tóc buông xuống, phác họa nên gương mặt kiều mị. Khi xoay người, váy áo xòe ra từng lớp nếp gấp như hoa.
Tạ Khải nhìn bóng dáng nàng rời đi, chậm rãi thu lại nụ cười.
Người vừa đi, bên cạnh có tiếng động, một bóng dáng từ sau bình phong bước ra.
Diệp tiệp dư xuất hiện, nhìn theo hướng Nguy Ngâm Mi rời đi, rồi quay đầu hỏi Tạ Khải: "Nhϊếp Chính Vương có giữ lại Hoàng hậu nương nương không?"
Tạ Khải im lặng, đưa chung trà lên môi.
Diệp tiệp dư đến bên cạnh Tạ Khải: "Ai cũng biết, năm đó Hoàng hậu đã phản bội Nhϊếp Chính Vương. Nhϊếp Chính Vương vừa bị lưu đày, Hoàng hậu nương nương đã vào cung. Với mối quan hệ sâu xa như vậy, chắc nương nương trong lòng không có can đảm đi."
Sau một thoáng im lặng, Thiếu Đế buồn bã nói: "Mẫu thân và đệ đệ nàng đều ở trong tay trẫm, nàng sẽ nghĩ thông thôi."
Tạ Khải bỗng ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài.
Tuyết bay phiên phiến, đêm đen như mực, dường như vô tận.
——
Hoàng thành nguy nga đứng sừng sững giữa phong tuyết, bên ngoài hoàng cung.
Yến vương phủ.
Hoạn quan được phái từ trong cung bước trên hành lang vương phủ.
Hoạn quan đến nội viện, nói với thị vệ: "Trong cung sai nô tài đến truyền tin cho Nhϊếp Chính Vương."
Thị vệ nhận lấy tin, cúi đầu nhìn qua, rồi phất tay bảo hoạn quan lui, xoay người vào nhà.
Trong phòng im ắng, gió lạnh hiu quạnh gào thét từ ngoài cửa thổi vào.
Một người đàn ông đang ngồi trong bóng tối, người ấy đã lâu không động đậy. Ánh trăng sáng tỏ của đêm tuyết bao phủ quanh thân hắn, phủ lên hắn một tầng hào quang trong trẻo như tuyết.
Dưới ánh trăng, bóng hắn kéo dài trên mặt đất, cao ngạo như bóng con hạc.
Thị vệ bước lên sàn nhà, "Điện hạ, Thiếu Đế gửi cho ngài một phong thư, nói đã chuẩn bị yến tiệc riêng trong cung, mời ngài vào cung ngày mai để đón gió tẩy trần."
Trong lúc nói, một chiếc khăn màu tím bỗng trượt ra từ bức thư, theo gió nhẹ nhàng bay xuống, rơi trên góc áo của nam nhân. Trong đêm tối, một mùi hương thoang thoảng như lan như xạ dâng lên, quấn quanh lấy y phục của hắn.
Đó là mùi hương của nữ nhân.
"Ngài ấy còn gửi kèm một chiếc khăn trong thư."
Thị vệ dừng lại, cúi xuống nhặt chiếc khăn lên, sau một lúc im lặng, kinh ngạc nói:
"Điện hạ, đây là khăn của Hoàng hậu nương nương."
Thiếu Đế vào lúc này gửi tới một chiếc khăn của nữ nhân, ý đồ đằng sau không thể không khiến người ta suy nghĩ sâu xa.
Trong bóng tối, nam nhân đó vẫn ngồi im lặng, chậm rãi mở đôi mắt dài đẹp.